Showing posts with label daily stories. Show all posts
Showing posts with label daily stories. Show all posts

Dec 20, 2014

LẦN ĐẦU TIÊN TÔI CHẾT


Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy - Đặng Minh Thư, tôi cảm thấy cô ấy thật kỳ lạ, mái tóc đỏ pha trộn thêm nhiều màu sắc khác. Tôi đã thấy cô ấy có gì đó khác tôi, nhưng tôi không để ý nữa, vì tôi biết dù cô ấy là ai, khi cô ấy đến gần tôi, ở xung quanh tôi, cô ấy sẽ trở thành người quen, thành bạn của tôi thôi! 

Và thực ra, cô ấy là diễn viên. 
Cô ấy đang huấn luyện chương trình Sân khấu Ứng tác. 
Và thế là tôi thích cô ấy ngay. Vì tôi vốn thích sân khấu mà! 

Thế rồi tôi cũng được mời đến tham dự khóa học của cô ấy. Thật tình, thứ 7 và chủ nhật là hai ngày tôi rất bận rộn. Tôi chìm ngỉm trong các buổi học và các chương trình đã lập sẵn, nào là đám cưới bạn, chụp ảnh cưới bạn, hội thảo, offline... Tôi bận rộn cuối tuần! Nhưng tôi vẫn cố gắng gạt bỏ những kế hoạch có thể tạm dừng được và đến với Minh Thư. 

Tôi đứng trên sân khấu khá nhiều, trước đây, thời thanh niên sôi nổi, bao nhiêu năm trời làm công tác đoàn đội, trèo lên bao nhiêu cái sân khấu, cầm bao nhiêu cái mic khi thì làm MC, khi thì hát hò, khi thì đào tạo, dù đứng trước hàng trăm người, chẳng mấy khi tôi có cảm giác run rẩy hay sợ hãi, chỉ có chút hồi hộp thôi. Nhưng trên đường đến lớp học Sân khấu ứng tác, cảm thấy có chút tò mò và rộn ràng, không biết mình sẽ như thế nào nữa! 

Và tôi đã đến.
Không như tôi nghĩ.
Không có sân khấu, không có bục diễn, không có ghế khán giả.
Chỉ là Black Box, đen xì và sáng choang, với cái sàn lát gỗ sạch bong, trơn láng và hoa văn của gỗ.
Và mọi người đang lăn lộn trên sàn. Buồn cười! 

Có một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn đến thì thầm với tôi: "Mọi người đang hóa thân làm con Mực bơi giữa đại dương, chị làm thế đi". Ừ làm thì làm chứ, làm ngay chứ sao! 

Và tôi hóa thân ngay lập tức, tôi nằm xuống, chân lập tức nhún nhún, y như động tác con Mực đang đẩy nước bơi về phía ánh sáng. Rồi tôi đứng lên, đôi tay tôi dang rộng ra, chân nhún nhẹ như đang bơi giữa đại dương mênh mông vậy! Trước mắt tôi như có từng đợt bọt sóng nổi lăn tăn, san hô và màu nước nhạt nhạt nhòa nhòa! Tôi hạnh phúc khi là con Mực. Cảm giác tự do và bay bổng. 

Rồi chúng tôi tham gia nhiều hoạt động, đa số các hoạt động này đều là các bài tập khiến cho chúng tôi có sự tương tác, tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.

Bài tập đi lại với tốc độ từ 1 đến 10.
Bài tập kiếm soát hành vi, tốc độ và thăng bằng hình thể (đang đi sẽ dừng lại theo tín hiệu)
Bài tập nhìn sâu vào mắt nhau.
Bài tập nhìn sâu và ôm ấp má nhau bằng bàn tay.
Bài tập ôm nhau, ôm để cảm nhận bằng cảm xúc và năng lượng yêu thương.

Và rồi cũng đến phần đóng vai:  
Một cuộc hẹn hò.
Một vụ móc túi giữa chợ.
Một vụ bố đánh mẹ. 
Một tai nạn.
Một đám tang. 

Và tôi kể chuyện một đám tang nhé!
Ở đó, TÔI ĐÃ CHẾT. 

Tôi nằm thoài loài ra giữa sàn, bất động. Xung quanh tôi, có thợ kèn, có người thân đứng hai bên, có cô con gái khóc than vật vã, có người rắc tiền vàng, có người đến viếng... Đầy đủ như một đám tang thực sự. 

Và tôi đã hóa thân vào người chết. Nằm yên, nhắm mắt. 
Tôi nghe thấy đứa con gái gào thét, gọi tôi thảm thiết, nghe tiếng họ an ủi lẫn nhau, tiếng kèn (mà anh thợ kèn lại thổi như thổi tù và). Tôi cảm giác tôi bay một nửa thân mình lên trần nhà, tôi có cảm giác mình trách móc người nhà, sao tôi đã chết rồi mà cứ níu tôi lại như vậy? thật không công bằng chút nào! Tôi nhìn thấy họ từ trên cao. 

Tôi bỗng sợ hãi, cảm giác hóa thân quá mạnh, tôi phải bật cười để trấn an nỗi sợ, để biết rằng, à hóa ra tôi còn sống, chỉ là đóng kịch mà thôi! 




Cuối cùng hoạt cảnh cũng kết thúc, và tôi được sống lại và nói về cảm xúc của mình. 

Có chút sợ hãi, có sự cảm thông đối với những diễn viên, khi mà sau khi họ đã hoàn thành vai diễn của họ, ra ngoài đời thực, họ vẫn bị chìm sâu và vai diễn đó, đến nỗi không chấp nhận sự thật, không chấp nhận cuộc sống hiện tại, và họ sống với nhân vật họ đóng. Thật bất hạnh!

Cuộc đời thực của chúng ta, thực ra cũng là những thước phim hết sức sinh động và đầy màu sắc. Nó cũng chỉ là một cuộc hành trình để tiệm cận dần dần tới cái chết mà thôi. Hàng ngày, chúng ta đóng rất nhiều vai, nhiều nhân vật. Nào là vai con ngoan, trò hiếu học, vai cháu, vai anh, vai chị, em vai, vai người hàng xóm, vai người yêu, người bạn, người quản lý, nhà lãnh đạo, giáo viên, bác sỹ, vai chồng, vai vợ... Thật quá nhiều vai, mỗi vai là một sân khấu, chúng ta thay đi đổi lại các vai trên gương mặt, khi cười, khi nói, khi khóc, khi buồn, khi thương, khi giận, khi trau mày, khi hớn hở, khi cô đơn, khi hạnh phúc... Thật sự quá nhiều! Sau mỗi vai diễn đó, có ai thực sự sống vì chính mình, sống chân thực với cảm xúc của mình, hay là vì để hoàn thành tốt, chúng ta liên tục thay vai, gồng mình lên, sử dụng rất nhiều "kỹ năng" để điều khiển con rối trên gương mặt, trên cánh tay, vận hành hết năng lực bộ não để điều khiển các hoạt động trên cỗ máy thân xác này? Và để cho thân xác này rệu rã, chỉ nhằm phục vụ việc "diễn kịch", "nhập vai". 

Tôi đã rất nhiều lần đặt ra câu hỏi: "Ai là người điều khiển cả sân khấu loài người", chị Thùy luôn phải chịu đựng câu hỏi của tôi, mà thực ra chị không chịu đựng đâu, chị nói cho tôi biết đó là Thượng đế, nhưng tôi không tin đâu, làm gì có Thượng Đế, tôi chưa bao giờ gặp ông ý cả, nếu không gặp thì tôi không tin. Có người lại bảo: "Tin đi rồi sẽ thấy". Chuyện này còn phải để tôi suy nghĩ đã, tôi lại phải ngồi nghĩ 1 mình, thật là buồn! 

Có một vài thuyết khác nói về nghiệp quả và luân hồi, nhưng nếu thực sự có chuyện đó, thì luật nhân quả thật quá rạch ròi, rạch ròi như báo cáo tài chính vậy, thật khô khan và buồn chán quá đi! Vây giả sử tôi không muốn bị chi phối bởi luật nhân quả, không muốn luân hồi, không muốn kiếp nghiệp, hay nói cách khác là tôi cóc thèm làm diễn viên múa may quay cuồng trên cái sân khấu rối bóng này thì sao?

Một câu hỏi nhớn chưa nhời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn cau! 

Nhờ? 

Mà thôi, nhân trường hợp tôi vẫn còn ở lại trái đất, tôi lại tiếp tục diễn vậy! Dù sao thì cũng có nhiều khi rất vui! 

Nov 21, 2014

NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN

Trong chúng ta, ai ai cũng đều có thầy cô của mình, người đó có thể là thầy cô giáo, những người đã dạy cho chúng ta những kiến thức trong nhà trường. Nhưng cũng không ít người, tuy không dạy ta học những bài học trong sách vở, nhưng họ vẫn xứng đáng và là những người thầy chân chính. Những bài học họ dạy, mà có khi họ cũng không có chủ ý dạy nhưng lại có ảnh hưởng sâu sắc đến chúng ta, đến nhận thức cũng như đôi khi khiến cho cuộc đời của chúng ta có những biến đổi rõ rệt. Thật rất đáng trân trọng.

Nhưng, thực sự, rất ít người nghĩ rằng, cha mẹ lại là những người thầy đầu tiên của chúng ta!

Tập những âm vần đầu tiên, người bên cạnh luôn là cha, là mẹ.
Chỉ những bước đi đầu tiên, người bên cạnh luôn là mẹ, là cha.
Nói cho ta biết màu sắc của vạn vật xung quanh...
Trả lời những câu hỏi ngô nghê, ngờ nghệch của chúng ta về mọi thứ...
Kiên trì ngồi xem ta vẽ vời, nghuệch ngoạc...
Chỉnh cho ta những điệu bộ vô tư, khờ khạo...
Hướng dẫn cho ta cách ăn, uống, chơi đùa...

Tất cả là vì chúng ta... Để ta thành người!

Người thầy ấy công lao thật như biển cả, có sức dung chứa đến lạ kỳ. Biển cả là nơi xoá nhoà tên của các dòng sông, mạch suối. Nơi đó dường như chỉ có sự mặn mòi của tình thương mến và lòng khoan dung vô bờ!

Ngày Nhà giáo, nhớ thầy cô ở nhà quá đỗi!

Mà thực ra, Mẹ mình chính là cô giáo đầu tiên của mình ngoài đời thực. Nửa đầu năm lớp 1, mình học lớp của mẹ rồi sau đó mới chuyển sang lớp cô Hường dạy.

Ngày mai sẽ viết thư tay cho cô giáo Mẹ! Tự nhiên muốn viết thư tay cho mấy người, nhưng chắc chỉ viết cho mẹ thôi, viết cho mẹ cho an toàn, vì chỉ có mẹ là chẳng bao giờ từ chối mình! :)


Nov 6, 2014

CÂY HOA HỒNG MẤT TÍCH

Chuyện vòi nước còn chưa xong, thì gặp chuyện cây Hoa hồng nhung mới mua bị mất tích. Rõ là tối qua về vẫn còn thấy ở ngay ở hành lang, mình vốn đặt ở đó để hàng ngày được ngắm nhìn và ngửi mùi hương của nó cơ mà! Vậy mà mất tích rồi! Lòng không khỏi có chút buồn rầu. Nhưng học nhiều bài học rồi, tại sao cứ phải buồn vì những chuyện tất nhiên nó phải xảy ra như vậy? 

Tại sao mình nói là tất nhiên phải xảy ra? Bởi vì mình không cẩn thận, đặt cây ngoài hành lang, để nó ngoài phạm vi của mình, là không gian chung của tất cả các phòng cơ mà! trách ai được? Thứ nữa là cây hoa rất đẹp, hoa rất thơm. Ai nhìn cũng thích, cũng yêu. Nếu bản thân nó là thứ đẹp đẽ vậy, sẽ có rất nhiều người muốn có nó, chẳng phải mình cũng muốn có nên mới đem nó về hay sao? Người khác lấy là chuyện hết sức bình thường. Là lỗi tại mình chứ, sao có thể trách người khác tham lam? 

Nghĩ thế đấy! Và ung dung dắt xe đạp vào thang máy xuống nhà. Tới tầng 1, gặp bác bảo vệ, chào bác rất to và bảo: "Cháu vừa bị mất cây hoa hồng", cười tươi rồi đi tiếp. Ơ, hay thật, mất cây hoa hồng thì liên quan gì tới bác mà phải phân trần? Hóa ra trong lòng có phần nào hờn giận bác ấy, bác ấy là bảo vệ mà để trộm lên lấy mất cây hoa hồng của cháu, bác có phần trách nhiệm đấy nhé! Rõ là có tư tưởng đổ lỗi mà! 

Đi đến Bảo hiểm làm việc, phải ngồi chờ một lát, không vấn đề gì! Cũng tạm quên cây hoa hồng đi, nhưng không theo quyển sách nào để đọc cả, đành lôi điện thoại ra nghịch, xem lại ảnh, lại nhớ cây hoa hồng. Lại thắc mắc sao không lấy xe đạp của em hàng xóm, lấy giày của chị giáo viên, lại lấy cây hoa của mình, tên trộm này cũng thật lạ lùng! Nhưng nếu yêu hoa thế thì thôi cũng được, nhưng nhớ chăm cho cẩn thận, không biết chăm cây chết thì tiếc lắm, thấy thương cái cây mới đểu chứ! Hâm kinh khủng!

Rồi công việc cũng xong, về đến nhà bảo vệ, đi gặp anh Tổ trưởng để mượn kìm sửa vòi nước, vừa gặp đã lại bảo: "Anh ơi, em bị mất cây hoa hồng", anh bảo: "lại để ngoài hành lang phải không?". Đấy, không sao ngừng suy nghĩ về cây hoa hồng được, anh này, chính anh ấy luôn nhắc mình mang cây vào nhà, không để cây ngoài hành lang, chuyện mất của mình chẳng liên quan đến anh, nhưng mình vẫn nói với anh thế, một cách hết sức vô thức. Chỉ vì yêu quá mà thôi!

Xong chuyện với anh tổ trưởng, ra khỏi phòng bảo vệ, gặp ngay bác quét dọn vệ sinh, hỏi ngay: "Bác ơi, cháu bị mất cây hoa hồng, sáng nay bác dọn bác có nhìn thấy không?". Bác bảo: "Bác để ở hố rác ấy", "Oa oa, sao lại để ở hố rác ạ?", "Vì bác thấy để đấy mấy hôm rồi, bác mang vứt đi cho cháu". Mình không kịp nghĩ gì, chỉ thấy người lâng lâng, cảm giác hết sức sung sướng (tham sân si cứ gọi là...); chạy ngay ra hố rác, bác gọi với theo: "Đâu, bác để ở chỗ vứt rác tầng 7 đấy, bác chưa kịp vứt đâu". Mình dắt ngay xe vào thang máy lên tầng 7, quẳng xe ở lại, lao vù xuống chỗ vứt rác cứu em hoa hồng, em vẫn nguyên xi, nguyên vẹn và nở bông to đùng, vẫn thơm lắm, không bị ô uế bởi rác tí nào. Mình bế em lên, đặt lại đúng chỗ đã để của ngày hôm trước, cảm thấy mãn nguyện vô cùng! Sự yêu nó thế đấy, làm che mờ của minh triết, cảm xúc dội lên đầu tiên, quên hết quy tắc luật lệ và những bài học. Rõ vui! 

Giờ ngồi viết lại, mới ngộ ra rằng, đôi khi người yêu quý mình chưa chắc đã làm những việc tốt cho mình như mong đợi của mình. Ví dụ như bác vệ sinh, bác ấy quý mình, chắc chắn luôn vì mình lúc nào cũng nhanh nhẩu, chào hỏi và tặng bác ấy quà, khi thì là giấy, khi thì là túi nilon, khi thì là đồ ăn. Là những thứ mình không cần nữa, nhưng có ích cho bác ấy! Hôm nay bác thấy cây hồng, bác tưởng mình bỏ đi nên đã dọn đi giúp mình (mục đích và hành động của bác đều tốt), nhưng lại khiến mình buồn (vì thương nhớ hoa hồng nên suy diễn ra rất nhiều điều thứ lăng nhăng như trên đã nói, sau khi biết sự thật rồi thì thấy thật vô nghĩa).

Qua việc này, rõ ràng mình thấy mỗi người đều nhìn sự vật hiện tượng theo cách của họ, dù đối với bạn là họ sai thì đối với chính bản thân họ, họ lại thấy đúng. Như vậy, dù một câu chuyện nhỏ, nhưng góc nhìn của chúng ta luôn ở không gian 2 chiều, chúng ta không thể đứng trên cao nhìn xuống hoặc chui xuống đất nhìn lên để thấu suốt mọi chuyện. Trong Đạo Phật có nói đến 10 phương 8 hướng, vậy sao có thể phân thân để nhìn đủ được cần ấy góc cạnh? Điều đó là không thể đối với người trần mắt thịt, vậy hãy cố gắng đừng suy diễn, sự được mất đôi khi nó chỉ là dấu hiệu đến để chỉ cho bạn những bài học cuộc sống mà thôi.

Nói thế chứ, mình vẫn yêu Hoa hồng nhung, mùi hương của nó mới thực sự dịu ngọt làm sao! :)

CHUYỆN CÁI VÒI NƯỚC

Ba ngày trước, khi quyết định dọn dẹp lại cho đồ đạc được ngăn nắp, bỏ bớt những vật dụng không cần thiết đi, mình đã đem một vài chiếc rổ ra ngoài ban công treo trên giá. Thật không may là chiếc rổ inox đã rơi và va phải chiếc vòi nước cũ, khiến nó bị nứt ra, nước phun rất mạnh. Mình giật mình hoảng hốt, nước xối xả phun ướt hết người, ban công lênh láng, hoảng nhất là nước bắn cả lên ổ điện, mình lập tức chạy vào nhà dập cầu dao điện. Chạy ra ban công rút dây điện máy giặt, chạy vào nhà tắm tắt vòi nước tổng. Như vậy là các bước thực hiện trong các tình huống khẩn cấp liên quan tới điện nước, cháy nổ vẫn chưa thực hiện thành thục và đúng để phòng tránh nguy hiểm. Vậy là sự học không áp dụng được đúng và đầy đủ! Thế mà kinh nghiệm nhiều năm đào tạo và học các khóa về an toàn vẫn công cốc, thế mới biết, lý thuyết dù đúng nhưng sẽ vô ích nếu không thực hành. Nếu có xảy ra lần nữa, mình sẽ thực hiện các bước như sau:

1. Dập cầu dao toàn bộ hệ thống điện;
2. Chạy vào khóa ngay van nước tổng;
3. Rút nguồn điện máy giặt. 
4. Lấy giẻ buộc chỗ vòi nước bị vỡ để nước không bắn, chảy ồ ạt khi mình cần mở van nước tổng để lấy nước dùng. 
5. Nhà luôn luôn chuẩn bị sẵn một số dụng cụ cần thiết như băng dính keo, búa, tô vít, kìm, kéo và dây buộc đề phòng đồ đạc hỏng có thể tự sơ cứu nhỏ. 

Nhưng chuyện không chỉ có thế, chuyện sẽ kết thúc nếu có một anh thợ nào đó đến sửa chữa vòi nước. Trước đây, nói đến đồ điện, đến nước nôi... những thứ thuộc về đàn ông mình đều không làm, cứ mặc nhiên coi như là việc của họ, mình không để tâm bao giờ. 

Nhưng hình như là ông trời cố tình sắp xếp để mình không được nhờ ai vậy! Người đã nhờ được, thậm chí các anh còn rất hào hứng ra tay giúp đỡ, nhưng ngày nào mình cũng có việc về muộn, phải đến 10h đêm mới về đến nhà. Lúc đó làm gì có ai đến mà sửa cho mình chứ? Sau 2 ngày, mình quyết định tự sửa, với một tâm trạng phấn chấn lạ lùng! 

Khi tới phòng trực bảo vệ hỏi mượn kìm chết, các anh cười và không tin mình có thể làm được. Mình bảo, nếu không làm được thì em sẽ xuống nhờ các anh, có sao đâu, các anh cứ cho em mượn đi! Thế là có kìm chết để dùng thật, và cuối cùng thì sau một hồi loay hoay, mình cũng chữa xong cái vòi nước. Công phu ghê gớm!

Và thực sự, mình nghĩ rằng nếu thực sự bạn nghĩ bạn làm được, bạn hãy thử đi, bạn sẽ biết bạn sẽ làm được ở mức độ nào! Nên thử những thứ mình muốn làm, và cần phải làm, để tránh việc bạn phải phụ thuộc và chờ đợi ai đó giúp đỡ mình, khá mất thời gian của bạn, thậm chí là mất đi cả cơ hội để bạn khám phá ra khả năng của mình. Bài học này mình học được học ở lớp Quý Trọng Bản thân, từ câu chuyện về mẹ của chị Thùy vá săm xe đạp cho chị ấy. Trong khóa học này có nội dung phân loại 8 dạng thông minh cơ bản của con người, dù biết phương pháp này đã lâu, nhưng hôm đó học lại, mình thấy mình đã có sự chuyển biến khá tích cực sang các dạng khác. Nếu trước đây, mình thấy các khả năng sau nổi trội như: âm nhạc, nội tâm, ngôn ngữ, tự nhiên. Thì nay, mình đã hướng sang âm nhạc, nội tâm, ngôn ngữ, tự nhiên, không gian và vận động. Như vậy, kể từ khi "về hưu non", mình đã làm việc tay chân nhiều hơn rồi, vẽ vời nhiều hơn, lắp ghép, chế tác và sắp xếp sản phẩm nhiều hơn nên mấy phần này có vẻ tăng lên nhiều.

Thông minh thì thông minh chứ, kiểu gì cũng "không bằng tay quen"! :)

Oct 29, 2014

THẾ GIỚI CỘNG SINH

"Trái đất này là của chúng mình..."

Đối với tôi, tôi không nghĩ về trái đất, tôi chỉ nghĩ đến tôi, đến căn nhà của tôi, rộng hơn chút nữa là nghĩ đến Hà Nội, nơi tôi sống nhiều năm và dự định sẽ sống dài lâu mà thôi. Tôi chưa từng nghĩ nhiều về quốc gia, vì quốc gia là thứ xa xỉ để tôi nghĩ, để tôi trăn trở về nó. Thực sự đó là điều vô ích, vì tôi không dự định quan tâm tới chính trị hay tới những chuyện kinh tế to lớn vĩ mô. Khoảng 3 năm trở lại đây, vấn đề tôi quan tâm nhiều nhất, tìm hiểu nhiều nhất và mong muốn được biết về nhất chính là TÔI. 

Thoạt nhìn, nó như là sự ích kỷ, chỉ biết quan tâm tới bản thân!
Thoạt nhìn thì nó thế đấy, và nếu chỉ nhìn thôi thì đúng là nó thế đấy, chỉ có bản thân tôi biết là tôi đang làm gì, đang có gì và tiếp tục có gì để trở thành gì? 

Đơn giản là, khi bạn là chính bạn, bạn có thể dễ dàng xâm nhập với cuộc sống này, xã hội này, những con người này, và bạn có thể vượt qua chính bạn, đứng ở mức cao hơn để nhìn xuống con người bằng xương bằng thịt, nhìn cỗ xe hàng ngày mình đang vận hành, để thấy rất nhiều điều đang xảy ra, đôi khi sẽ khiến bạn bất ngờ, khiến bạn ngạc nhiên.
__________

p/s: Chưa viết xong nhưng tự dưng không có cảm hứng viết tiếp!