Showing posts with label women. Show all posts
Showing posts with label women. Show all posts

Jan 31, 2016

BỊ BỎ RƠI và CÔ GÁI ĐAN MẠCH



Hôm trước đoàn thể rủ đi Y Tý, đã bảo là đợi mà đoàn thể không đợi bỏ mình ở lại bơ vơ trong mưa. Đã thế chụp ảnh lại còn cứ tag mình vào, thấy bực với đoàn thể ghê.
Bực nên bỏ đi xem phim. Xem Cô gái Đan Mạch.
Phim này ở bối cảnh năm 1933, trong phim thấy cái gì cũng cũ cũ, buồn buồn. Phim nói về các nghệ sỹ nên nói chung là đẹp. Nhất là lại nói về giới tính nữ, nên cảnh quay cũng nhẹ nhàng với cả điệu đà. Mình không đạt được cảm giác háo hức và mong chờ như khi xem trail. Chỉ là thấy, để biết được chính mình đôi khi nhờ những hoàn cảnh bất ngờ. Để được là chính mình, đôi người phải trả bằng sự sống. Hành trình khám phá chính mình cũng giống như Galile bảo trái trái đất hình tròn, như Edison phát minh ra bóng điện, như ông gì phát hiện ra chất i-ot, như Triều Tiên thử bom nhiệt hạch, như vân vân và vân vân... Nói chung, hầu như sẽ tất cả quay lưng lại với bạn và có người thậm chí lừa bạn ngồi im, rồi họ đi gọi đồng đội của họ đến, trói bạn và quẳng bạn vào bệnh viện tâm thần. Hãy kịp chạy trốn và thực hiện ước mơ của mình. Và rồi bạn sẽ chết, nhưng mà bạn lại chính là người được lịch sử nhắc đến khi là người đầu tiên dám thử nghiệm điều không ai trước đó dám làm. Trong phim này, mình phục nhất là ông bác sỹ phẫu thuật cho Lili. Ông ý (chuẩn men) mà lại dùng cả đời để nghiên cứu và giúp cho những người như Lili có được giới tính thực sự. Vì người khác mà làm những việc mình chỉ nghĩ là nó tốt cho họ, với mình đó là những phẩm chất vô cùng đáng quý. Người thứ hai là chị Gerba. Một phiên bản phụ nữ tài năng, xinh đẹp và nhân hậu. Được như chị ấy, quả thực thật hiếm có. Thế thôi, mình cũng không thích thêm gì nữa, có chăng là thay vì đi Y Tý, xem xong phim lại muốn phượt thẳng đến Đan Mạch một chuyến, cảnh đẹp quá là quá luôn! :)))


Apr 1, 2015

LÂM ĐẠI NGỌC - NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG TIỂU THUYẾT (PHẦN 3)

Nói đến Lâm Đại Ngọc, là người ta thường nghĩ ngay đến một cô gái mình hạc sương mai, tài sắc vẹn toàn nhưng cả đời chìm trong nước mắt – bể khổ của đời người.

Khi phân tích nhân vật Lâm Đại Ngọc, người ta phân tích trên nhiều góc độ. Đối với tôi, hôm nay tôi sẽ đề cập một chút về duyên tiền định của nhân vật này.

Tâm thế sinh vào cõi người: Cô ấy, trước vốn là một cái cây nhỏ, mọc bên tảng đá (Bảo Ngọc sau này). Sau sinh về cõi tiên, tuy vậy trong lòng lúc nào cũng đau đáu cảm động trước sự che chở nắng mưa, dồn sương tích khí của hòn đá bên cạnh cho mình, cho nên lúc nào cũng cảm thấy còn mắc nợ, muốn trả ơn cho hòn đá. Cây cỏ quyết xin được đầu thai xuống cõi người để đền ơn mưa móc, nguyện đem nước mắt cả đời mình đền đáp cho hòn đá. Từ tâm lý ấy mà khi sinh ra, Đại Ngọc đã là một cô gái mỏng manh, yếu đuối, chỉ chút xúc động đôi mắt đã tuôn châu chảy ngọc. Đã vậy, cô còn sinh ra trong cảnh thiếu sự chăm sóc của mẹ, xa cha từ sớm do Bà ngoại thương cháu mà đón về ở cùng tiện bề chăm sóc. Sau khi cha mất, cô về ở hẳn bên bà ngoại cùng các anh chị em bên ngoại.

Duyên định mệnh: Lâm Đại Ngọc vốn ở tiên thiên đã mong đáp đền mưa móc cho Giả Bảo Ngọc, cho nên, số phận thế nào cũng sắp xếp để họ gặp nhau. Đó là cái duyên, duyên tiền định, có chủ ý. Khi gặp Đại Ngọc, Bảo Ngọc đã thốt lên: “Người đâu mà quen quá!”. Là do họ đã có thời gian dài chung sống bên nhau, cái hồn cốt vẫn còn đó chỉ hình dáng là thay đổi. Quen là quen cái cảm giác, cái tình cảm, cái mơ hồ mà thực chất, còn hình dáng tuy nhìn thấy được nhưng chỉ là cái giả tạm, dễ đổi thay. Khi hai bên gặp nhau đã sớm có sự hòa quyện, đồng điệu về tâm hồn. Họ quấn quýt bên cạnh nhau, nhưng với bản tính của Đại Ngọc, cô lúc nào cũng cảm thấy sự thiếu thốn, buồn bã, ghen tuông và sầu khổ. Phần vì bản tính vốn yếu đuối, phần vì nghĩ mình chỉ là người ăn nhờ ở đậu, nên không lúc nào cô không khắc kỷ, tự dằn vặt mình. Khi Bảo Thoa xuất hiện – nhân vật đánh dấu sự khởi đầu cho những tổn thương tinh thần của Đại Ngọc. Là nhân tố hỗ trợ Lâm Đại Ngọc góp phần trả hết ân huệ của mình cho Giả Bảo Ngọc để sớm thoát khỏi cõi trần ai. Tuy vậy, chúng ta ít người để ý đến chi tiết này, đối với tôi, với tâm thế ban sơ khi đầu thai, Lâm Đại Ngọc chỉ muốn “đem hết nước mắt mà trả nợ người” đối với Bảo Ngọc, thì thực sự sự xuất hiện của Giả Bảo Thoa thực sự là một trợ duyên rất tốt để cô sớm hoàn thành ước nguyện đó, giả sử không có sự xuất hiện của Bảo Thoa cùng với sự trợ giúp của Phượng Ớt, thì việc cô sớm lìa trần khó mà xảy ra. Ái tình thực sự gây đau thương cho chúng ta, phần vì người ta cảm thấy thiếu thốn, không được bù đắp thứ tình cảm mình đã bỏ ra để dâng hiến cho người kia. Vì luôn thiếu thốn cho nên luôn muốn được đủ đầy, được gia tăng tình cảm. Nhưng tình cảm con người sao có thể đem ra cân đong đo đếm, càng đong càng vơi, càng đầy lại muốn được đầy thêm. Thế nên, Phật bảo ái dục là thứ nguy hiểm nhất, tiêu diệt mọi con đường đến với Thành Rome J.

Cuộc đời Lâm Đại Ngọc cứ thế đi từ giọt nước mắt này đến giọt nước mắt khác, cả đời cô là bể nước mắt. Xét trên khía cạnh tâm lý con người, sở dĩ cô ấy có cuộc sống như vậy, là bởi vì cô ấy muốn thế. Cô đến với đời, yêu người không phải để hưởng thụ cuộc sống, chia sẻ và phát triển bản thân, đơn giản, cô ấy trong lúc thành tiên, lòng vẫn chưa dời bỏ được ân huệ của hòn đá với mình, quyết đầu thai để đền ơn, đền ơn xong rồi muốn làm tiên gì thì làm, coi như yên tâm để làm tiên. Thật rõ là gieo nhân gì thì gặt quả nấy hay sao? Cũng may, cô biết rõ thế, cô quy hoạch đời cô rõ thế, để khi chết đi cô lại về làm tiên, còn như người đời chúng tôi, gieo nhân xong chẳng biết mình sẽ đi về đâu, xuống đây để làm gì, sống mãi sống mãi mới tỉnh ra một tí, có một tí ấy thôi mà cứ chìm đắm, lăn lộn mãi trong cõi này. Giờ còn chưa biết mình sẽ ra sao nữa đây!


Thế thôi, đọc để biết rằng, cuộc đời ta, có khi đã được thiết kế trước khi ta sinh ra, nhưng mà ta không biết gì về sự thiết kế ấy, đôi khi có những chuyện xảy ra, ta chẳng biết vì sao, cứ mạnh dạn đổ tại số phận, tại duyên số. Ờ thì tại duyên số, thì cái gì ta không rõ ta cứ mang ra mà đổ tội, có thế thôi! 

Nov 20, 2014

VƯƠNG HY PHƯỢNG - NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG TIỂU THUYẾT

Họ là những người phụ nữ trong tiểu thuyết, là nơi tôi có thể ngồi lặng im để tìm hiểu về họ, để cảm nhận về họ và yêu thương họ, tình yêu đó đưa tôi ra đời, nhìn đời và yêu thương đời! Tôi biết về họ, không phải bởi ngôn ngữ thông thường, mà vẻ đẹp đó được đưa đến qua ánh mắt đọc chữ và sự tưởng tượng. Một kiểu biết đến, một kiểu tiếp cận mà rất nhiều người làm nhưng không hẳn ai cũng nhận ra được cách yêu đó có một sự khác biệt đến thế nào so với cách yêu thương thông thường. 

Phần 2: 
Vương Hy Phượng

Nói đến hình ảnh người phụ nữ sắc sảo thì khó có ai sánh được với Vương Hy Phượng, một nhân vật trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần. 

Trước khi mất, vợ của Giả Dung là Tần Khả Khanh có đến báo mộng chào tiễn biệt và căn dặn Phượng ớt về lẽ sống ở đời: "Trăng tròn rồi khuyết nước đầy sẽ tràn, trèo cao tất ngã đau, từ cổ đến nay vinh nhục luân hồi, Thím là bậc anh hùng trong đám quần thoa, ngay cả đàn ông mũ cao áo dài cũng phải thua nhưng Thím chớ quên câu tục ngữ: Tiệc vui cũng tàn, nếu không có ngày hối hận cũng không kịp nữa...". Có thể là do quá lý trí và tự tin, cộng với việc chưa từng trải nghiệm cảm giác đau khổ, đói nghèo nên Phượng Thư hoàn toàn không để tâm tới lời dặn dò của Tần Khả Khanh, ngay sau đó nàng tiếp quản, coi sóc Phủ Vương thay Mợ Dung. Bằng việc tổ chức tang lễ cho cô cháu dâu, Phượng Thư đã được ghi dấu thành hình ảnh "không ai thay thế được mợ Hai của Phủ" bằng hàng loạt các công việc như tổ chức lại đám gia nhân, đôn đốc và phân chia công việc của Phủ Vương. 

Vương Hy Phượng đã thực sự tạo được ấn tượng khá mạnh mẽ đối với tôi, lần thứ nhất xem phim khi còn quá nhỏ nhưng đã thực sự thấy lôi cuốn và khâm phục. Khi là sinh viên, đọc truyện lại càng thêm thú vị, xem lại phim vài lần, lần nào cũng không khỏi thán phục nhân vật này. Tuy nhiên, vẫn luôn cảm thấy có gì đó không ổn, không mong chờ. 

Hoàn cảnh tạo con người hay con người tạo ra hoàn cảnh?

Với nhân vật Phượng Thư, thực sự hoàn cảnh cũng góp phần tạo nên cô ấy rất nhiều. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình danh gia vọng tộc, luôn được các bậc tiền bối khen ngợi trí thông minh và tài tháo vát, lại được thả sức sử dụng tài năng quản lý, tổ chức gia tộc do Giả Mẫu và Vương Phu Nhân giao cho nên Phượng càng ra sức thể hiện. Nàng làm việc miệt mài, cay nghiệt và khiêm khắc. Tuy thông minh và xinh đẹp nhưng cô nàng lại không thích văn chương thơ phú. Ở nàng, ta nhìn thấy tài năng của một nhà hoạch định tổ chức công việc và quản lý tài chính. Mọi việc khi đến tay nàng ta được giải quyết gọn nhẹ bằng cái đầu thông minh, một trái tim lạnh và một bàn tay sắt. Ở nàng, sự khát khao thể hiện tài năng, sự tự tin về năng lực và một phần của phẩm chất "vương giả" trong cái gọi là "bệnh hình thức". Vì gia đình dòng tộc, nàng quyết tâm phá đám cưới của Bảo Ngọc và Đại Ngọc, thay cô dâu bằng Tiết Bảo Thoa, sự tráo trở này đã khiến cho Lâm Đại Ngọc ôm hận mà chết, Đại Ngọc buồn chán bỏ đi. Xuyên suốt câu chuyện Thập Nhị Kim Thoa là hình ảnh của Mợ Hai sắc sảo, nhiều gian kế. Cái đầu của nàng dường như sinh ra là để bày mưu tính kế, toàn là những kế mưu hại người để lợi mình hoặc sắp xếp theo ý mình để thể hiện uy quyền và tài năng. Dường như nàng ấy sống cho những cái danh hão mà thực sự không để tâm đến sức lực và phúc phận của mình. Cũng đúng thôi, nàng luôn tự cho mình là loại người vô thần, không tin vào luật nhân quả, chỉ tin chính mình.

Kết thúc câu chuyện, Phượng Thư đã chịu cảnh chết vì bệnh tật, thân xác bị kéo lê trong tuyết trắng, thực rất đáng thương. Những lời lẽ của Tần Khả Khanh hiện về như thực. Đây chẳng phải là quả nghiệp mà cô ấy đã tự tạo lên trong đời mình hay sao. Người ta nói, nhân quả là thứ không thể bỏ qua. Đối với tôi, Nhân - Quả giống như tài khoản cuộc đời, khi tiền vào tài khoản, ngay lập tức được ghi nhận, khi bạn gửi tiết kiệm hoặc bất cứ giao dịch nào phát sinh cũng đều được ghi nhận trong sổ cuộc đời. Không có gì qua mắt được nhân viên ngân hàng (nghiệp), bạn tiêu gì bạn sẽ có thứ tương ứng, có thể ngay lập tức, hoặc có thể lâu dài tùy từng mức độ bạn sử dụng tài khoản. Trong truyên này, gần như Phượng ớt đã lĩnh trọn những nghiệp quả mình gây ra trong kiếp này, thật bi thương! Như vậy, chẳng phải là Con người cũng có thể tạo ra hoàn cảnh cho chính mình hay sao? 

Hồng lâu mộng khúc

聰明累
機關算盡太聰明,
反算了卿卿性命!
生前心已碎,
死後性空靈。
家富人寧;
終有個,家亡人散各奔騰。
枉費了意懸懸半世心,
好一似,蕩悠悠三更夢。
忽喇喇似大廈傾,
昏慘慘似燈將盡。
呀!一場歡喜忽悲辛。
嘆人世,終難定!
Thông minh lụy
Cơ quan toán tận thái thông minh,
Phản toán liễu khanh khanh tính mệnh!
Sinh tiền tâm dĩ toái,
Tử hậu tính không linh.
Gia phú nhân ninh;
Chung hữu cá, gia vong nhân tản các bôn đằng.
Uổng phí liễu ý huyền huyền bán thế tâm,
Hảo nhất tự, đãng du du tam canh mộng.
Hốt lạt lạt tự đại hạ khuynh,
Hôn thảm thảm tự đăng tương tận.
Nha! Nhất trường hoan hỉ hốt bi tân.
Thán nhân thế, chung nan định!
Mắc lụy thông minh (Người dịch: nhóm Vũ Bội Hoàng)
Việc đời tính rất thông minh
Việc mình, mình tính phận mình vẫn sai
Sống lần ruột đã nát rồi
Chết mang tiếng hão là người tinh ranh
Trước kia giàu có khang ninh
Giờ sao cơ nghiệp tan tành khắp nơi
Uổng công áy náy nửa đời
Khác gì một giấc mộng dài thâu canh
Ầm Ầm như sắp đổ đình
Chập chờn như ngọn đèn xanh cạn dầu
Vừa vui vẻ đã âu sầu
Đời người biến đổi biết đâu mà lường.

Oct 20, 2014

JANE EYRE - NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG TIỂU THUYẾT

Họ là những người phụ nữ trong tiểu thuyết, là nơi tôi có thể ngồi lặng im để tìm hiểu về họ, để cảm nhận về họ và yêu thương họ, tình yêu đó đưa tôi ra đời, nhìn đời và yêu thương đời! Tôi biết về họ, không phải bởi ngôn ngữ thông thường, mà vẻ đẹp đó được đưa đến qua ánh mắt đọc chữ và sự tưởng tượng. Một kiểu biết đến, một kiểu tiếp cận mà rất nhiều người làm nhưng không hẳn ai cũng nhận ra được cách yêu đó có một sự khác biệt đến thế nào so với cách yêu thương thông thường.

Phần 1
JANE EYRE

Jane Eyre, người phụ nữ cùng tên trong cuốn tiểu thuyết Jane Eyre của nhà văn Charlotte Bronte.

Người phụ nữ này, với hoàn cảnh ngang trái, cô đã vươn lên sau bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống. 17 tuổi cô ra đi khỏi tu viện, bắt đầu cuộc sống của một gia sư. Nơi cô đến là 1 tòa lâu đài cũ và ẩn chứa nhiều bí mật.  Nhưng cũng chính từ nơi này, cô đã yêu và được yêu bởi Rochester, chủ nhân lâu đài, người hơn cô 20 tuổi và đã từng trải nghiệm rất nhiều trong cuộc sống. Không ai có thể tin Rochester có thể yêu Jane, càng không ai có thể tin Jane bỏ đi ngay sau khi phát hiện ra Rochester đã lừa dối mình ngay trong đám cưới.

Jane không đẹp, khi nhìn cô, người ta thấy sự xanh xao, nhạt nhòa, gầy yếu, mảnh mai. Cô ít nói. Tất cả vẻ đẹp của cô chỉ được khai mở thông qua người đàn ông của mình – Rochester. Thế mới nói, vẻ đẹp của người phụ nữ không phải qua đôi má hồng, mà qua ánh mắt của kẻ si tình!

Ngay từ buổi đầu gặp mặt, Rochester đã cảm nhận được con người thật của Jane. Không màu mè hoa mỹ, không ồn ào mà mạnh mẽ và thẳm sâu. Mạnh mẽ trong ánh nhìn, và hơi ấm của đôi bàn tay khi Jane đỡ Rochester dậy sau khi ngựa của ông bị ngã do trơn trượt. Sự cương quyết của cô nàng đã khiến ông cảm thấy ngạc nhiên, đặc biệt là sau khi phát hiện ra cô chính là gia sư mình đã thuê về dạy cô con gái Adele. Tình yêu của họ cứ dần nảy nở và nằm trong bí mật. Rochester yêu Jane, kiểu yêu của người từng trải đứng trước một cô gái còn non nớt. Ông yêu cô bởi sự ân cần, tự nhiên, hy sinh không vụ lợi. Đặc biệt, dưới vỏ bọc yếu đuối là một tâm hồn mạnh mẽ, tràn trề hy vọng, khát khao tự do, khát khao hạnh phúc. Ông đã đọc được điều đó qua những bức tranh cô vẽ, trong một chiều mùa đông lạnh buốt.

Đọc Jane Eyre, tôi có một cảm xúc mạnh mẽ đối với cô gái ấy, luôn sáng suốt và mạnh mẽ, nhưng cũng hy sinh hết mình vì tình yêu chân chính. Đoạn khiến tôi rung động nhất là đoạn nói về thần giao cách cảm giữa họ. Tiếng Rochester gọi Jane lan tỏa trong gió, lôi kéo, thúc giục trái tim cô phải tìm đến nơi cô thuộc về. Và cô đã về lại lâu đài xưa để tìm kiếm ông. Nhưng đáng thương thay ông đã rời đi nơi khác, và khi gặp lại, không phải là người đàn ông đầy kiêu hãnh, mạnh mẽ khi xưa, thay vào đó là một người đàn ông mù lòa, trông rất đáng thương trong tòa lâu đài cũ. Tất cả đã thay đổi, trừ tình yêu ông dành cho cô, vẫn nguyên vẹn như xưa.

Truyện khá dài, tôi đã đọc cuốn này từ 2003, cũng mười mấy năm rồi. Khoảng 3 năm nay, đa số tôi đọc sách về phát triển con người, ít quan tâm tới các cuốn tiểu thuyết mình đã từng say mê một thời, nhưng hôm nay, tạm gác lại những cuốn sách kia, tìm về với cuốn truyện cũ, chắc đang có tâm trạng thương nhớ mười hai, để viết lại một chút cảm xúc về Jane, thực ra vẫn thích cô ấy lắm, nhất là đức hy sinh của cô ấy, một đức tính rất điển hình của người phụ nữ. À, nhớ ra rồi, viết để kỷ niệm ngày 20/10.