Dec 6, 2015

TÂY TẠNG (PHẦN 2): ĐỀN ĐÀI, CUNG ĐIỆN & TU VIỆN

Mùa này Tây Tạng đang cuối Hè, chuẩn bị sang Thu, thỉnh thoảng chúng tôi đã bắt gặp vài vạt cây có lá vàng rủng rỉnh reo đùa dưới nắng. Những vạt cây góp phần tô điểm cho vùng đất này thêm màu sắc mới, khác xa với cả quãng đường dài dằng dặc toàn đất đá và núi đồi. Mỗi khi đến một vạt cây xanh xanh, là tôi lại biết rõ ràng rằng mình đang đi vào khu dân cư đông đúc, cũng có thể là đang chuẩn bị đặt chân tới thăm một ngôi chùa hoặc tu viện nào đó cũng nên. Đến Tây Tạng mà bạn không đến thăm các tu viện thì không còn chất Tây Tạng nữa rồi, vì nơi đây vốn mệnh danh là vùng đất thiêng, một trong những sự khác biệt của Tây Tạng so với thế giới bên ngoài là sự khác biệt về tôn giáo, tín ngưỡng, với sự xuất hiện một tông môn của Phật giáo, nhưng mang tính biệt truyền, đó chính là Phật giáo Mật Tông, hay còn gọi là Kim Cương thừa. Dòng tu này, hiện ở Việt Nam cũng đã có. Sau những năm 50 thế kỷ XX, khi Đức Dalai Lama 14 tới sinh sống và thiết lập một chính phủ Tây Tạng tại Ấn Độ, cùng với rất nhiều người Tây Tạng di cư tới một số quốc gia khác tại Mỹ, châu Âu... thì Phật giáo Mật Tông đã được thế giới biết tới nhiều hơn. Bạn có thể tra google để tìm hiểu thêm về Đức Dalai Lama 14 và các bài giảng pháp của Ngài, nếu muốn, mà thực ra nếu có thời gian thì rất nên nghe, vì các bài giảng đó rất có ý nghĩa đối với bất kỳ ai được nghe chúng, bởi sự thâm sâu, gần gũi, thiết thực và vui vẻ, tôi nghĩ tại sao ai đó lại nỡ từ chối một món quà miễn phí và đầy phước lành đến thế chứ! Bonus cho mọi người tấm ảnh của Ngài hồi trẻ, đẹp trai và trí tuệ đến thế là cùng! <3


POTALA - CUNG ĐIỆN CỦA CÁC DALAI LAMA

Nói vậy chứ không phải chỉ có vậy, Potala là nơi linh thiêng bậc nhất tại Tây Tạng, đây được coi là đầu não của chính phủ tôn giáo Tây Tạng. Tại sao lại nói là chính phủ tôn giáo? Bởi lẽ, tại Tây Tạng, chính trị và tôn giáo đều do Dalai Lama đảm trách, Dalai Lama vừa là lãnh tụ tôn giáo vừa là người cai trị đất nước. Dân số Tây Tạng không nhiều, chỉ ngang bằng với dân số của Hà Nội, khoảng hơn sáu triệu người, hơn 90% dân số theo Đạo Phật, số còn lại theo Đạo Bon - một tôn giáo bản địa tồn tại hàng ngàn năm trước khi Đạo Phật tiến vào Tây Tạng, do hai người vợ của Vua Songtsan Gampo, dịch âm Hán Việt là Tùng Tán Cán Bố (nghe kinh quá) đưa đến. Cả hai người vợ này đều là Phật tử, khi đến họ đã mang tượng Phật và kinh sách tới. Sau này, nhà Vua cho xây dựng chùa chiền, tu viện nhằm phát triển Phật giáo tại Tây Tạng. Bên cạnh đó, còn mời rất nhiều những cao tăng từ Ấn Độ, Trung Hoa tới Tây Tạng để giảng pháp và giáo hoá dân chúng. Điển hình có Đức Liên Hoa Sinh Atisa - một vị Phật thứ Hai, biểu trưng cho nền Phật giáo Tây Tạng cho đến tận bây giờ. 

Lại nói về Potala, thôi thì post ảnh cho mọi người ngắm thôi, có nhiều tài liệu nói về toà cung điện này lắm, có cả những thứ rất huyền bí ở đây nữa, giả dụ như mình nói thế này các bạn có sợ vào lăng Bác không? Vào Potala cũng có một khu lăng mộ to đùng, chứa hầm mộ và xác ướp của các vị Dalai Lama, nói là các vị nhưng thực ra theo tín ngưỡng của người Tây Tạng, thì tất cả các thân xác đó chỉ có 1 linh hồn, đều do một linh hồn nhập thế qua nhiều đời. Người Tây Tạng có truyền thống tìm kiếm thế thân của DLLM bằng cách sau khi vị DLLM qua đời, Panchen (Dịch là Ban Thiền) sẽ có nhiệm vụ truy tìm dấu tích tái sinh của ngài thông qua một số biểu trưng đã được thông báo qua các hiện tượng khi các ngài tham thiền. Tỉ dụ như mặt hồ soi bóng ngôi nhà nơi DLLM tái sinh, tìm kiếm những đứa trẻ có biểu hiện thiên tài về năng lực trí tuệ sớm (nói, viết, vẽ, đọc kinh...); Khi đó họ sẽ đưa những đồ vật của DLLM đời trước và bảo đứa bé tìm, nếu tìm đúng (thường là 3 đồ vật) thì sẽ được đưa về Lhasa tu học. Sau đó, ngài đó phải trải qua những kỳ kiểm tra hết sức gắt gao để thăng tiến trên con đường học vị, hiểu biết tất tần tật về Phật Giáo và cả phương pháp trị quốc (sau này, chứ mấy vị ban đầu không có làm công việc trị quốc, chỉ thuần về tôn giáo thôi); Mình thấy cái này là một sai lầm, nói thật là do ngài thứ 5 ấy quá là tài giỏi đi thì mới làm được việc đó, chứ trị quốc vốn dĩ có 1 việc hết sức khó khăn khi có giặc đến chiếm đất nước, đó là phải dùng quân đội hoặc vũ lực (nhất là đối với Tung Của - chủ nghĩa xâm chiếm, nung nấu ý chí Hán hoá tất tần tật dân tộc nào yếu thế). Hiện tại, thì ở thế giới mới có 2 vị lãnh tụ tinh thần nổi tiếng là Gandhi - người đấu tranh cho nền độc lập của Ấn Độ bằng con đường tuyệt thực mà không tiếng súng; mới đây nhất là bà Susu (nghe như tên sữa chua uống liền), người Miến Điện, bỏ chồng bỏ con tại Anh quốc, chạy vù về Myanmar thăm mẹ ốm rồi ở lì ở Miến để lãnh đạo cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa độc tài của quân đội Myanmar. Muốn biết thêm về vị này, hãy xem phim Lady, phim này mình không thích cô diễn viên chính vì so với nhân vật thực tế là bà Susu quá là xinh đẹp và cương nghị. Nhìn bả mảnh mai thế mà mạnh mẽ vô song, hâm mộ thế chứ! :)

Thôi, xem ảnh đê, bàn về chính trị nhiều nhức óc lắm! 


Hoa nở trong vườn....



Thật xứng đáng với vị thế lâu đài cao nhất thế giới...






Hiên ngang và vững chãi trước thời gian...


Tại sao chỉ chụp được cảnh bên ngoài, bởi vì tất cả các địa điểm thăm quan, các bạn đều không được phép chụp ảnh (nếu chụp thì hơi đắt, mỗi nơi bạn phải bỏ thêm 20 tệ để được chụp), vé thăm quan cho người nước ngoài khá đắt đỏ, tầm 80 - 180 tệ/vé. Nên hầu như chúng mình chỉ xem mà không dám chụp! :)))

Trong cung điện nhiều châu báu lắm, có cả mấy gian phòng chỉ trưng bày quà tặng của các vị quân vượng các nước, có cả Nga, Ấn Độ, Trung Quốc... đồ đẹp, đá quý đẹp. Nghe bảo là đá quý bị thay thế bằng đồ trưng bày chứ không còn quý giá như thực tế vốn có trước đây nữa. Vào Potala, nhất định bạn phải đi giày thể thao hoặc dép bệt nhé, vì leo cao lắm, lúc xuống cũng dâp dìu bậc thang, mỏi chân cực đấy! Nhớ mang mũ hoặc khăn để che đầu tránh nắng và lạnh nữa. 

Nhưng mà yên tâm, PaMa mình leo vô tư nên các bạn cũng cứ thoải mái nhé! :)


SERA - TU VIỆN LỚN NHẤT THẾ GIỚI

Thấy bảo ở đây ngày xưa đông lắm, có tới 10k nhà sư tu tập. Ngày nay ít hơn, còn khoảng 4k người. 

Nhìn phía xa xa, bên phía trái của ảnh có một bức tường rất lớn, đó chính là nơi treo Thangka. 

Thangka là gì? 

Thangka là một loại tranh truyền thống của người Nepal, dòng tranh này được truyền vào Tây Tạng theo bước chân của công chúa Nepal khi nàng ấy lấy vua Tây Tạng, nàng là vợ đầu, còn công chúa Văn Thành của Trung Hoa là á hậu. Trên mỗi tấm Thangka, bạn sẽ nhìn thấy các hình ảnh về Phật giáo, với những chi tiết hết sức tỉ mỉ, chi tiết và mang tính nghệ thuật rất cao. Nghệ sỹ vẽ Thangka được phân chia thành nhiều cấp bậc, giống như nghệ nhân trong các làng nghề truyền thống của nước mình. Để vẽ được môt bức Thangka hoàn chỉnh, có những bức phải mất mấy tháng trời mới hoàn thành, tiếc là mình không chụp bức nào, các bạn có thể lên mạng tìm hiểu thêm nếu thích. 

Link đọc thêm: https://en.wikipedia.org/wiki/Thangka


Sera là nơi tập trung rất nhiều cư sỹ, tu sỹ sinh sống và học tập. Các tu sỹ tập trung tại sân, dưới các gốc liễu cổ thụ tranh biện hết sức sôi nổi, các động tác thực hiện quả thực cũng rất thú vị. Những bức hình dưới đây có thể nói phần nào về không khí buổi tranh luận, nhưng thực sự phải đến tận nơi, nghe tiếng phản biện rào rào và từng cái vỗ tay đen đét, rồi cả những cú tung mình về phía đối thủ mới cảm nhận được sự nhiệt tình trong lớp học của các vị tu sỹ này. Nơi đây gọi là Vườn Biện luận này:


Biện luận là một môn bắt buộc phải có trong chương trình học của các tu sỹ xứ Tuyết. Để tránh học mà không hiểu, học mà giáo điều và học một mình, các tu sỹ buộc phải tham gia buổi phản biện để nâng cao học vấn, sự hiểu biết giáo pháp. Mỗi một ý kiến của các thầy sẽ được đem ra trao đổi cùng bạn đồng môn, nếu câu hỏi nào không trả lời được, các vị phải đào sâu suy nghĩ, có thể hỏi thêm sư huynh, sư phụ hoặc chính người bạn cùng học. Thông qua phản biện, các thầy được nâng cao tri kiến về giáo pháp, giúp cho khả năng học hỏi được nâng cao rất nhiều so với việc ngồi đọc sách trong thiền viện.






Mình ngồi nghe các thầy vỗ tay mà cũng thấy inh tai, ban đầu cũng rất tò mò, tiến sát đến ngồi gần, nhưng mà nghe mãi chẳng hiểu gì, ngồi khoảng 30 phút bắt đầu thấy nắng vỡ đầu, chạy ra ngoài tìm mamapapa ngồi cùng dưới một gốc liễu rất là to :). Xong rồi cả đoàn đi tiếp, dù sao giờ cũng là hơn 12h trưa, thế mà các vị vẫn tham gia buổi biện luận rất hăng say "như chưa hề có cuộc chia ly" vậy!

Cả đoàn ra ngoài tập trung chụp một kiểu ảnh lấy khí thế! :)))

No comments:

Post a Comment