Sep 25, 2015

TÂY TẠNG MÙA SẮP THU (PHẦN 1: TRÊN ĐƯỜNG ĐI)

PHẦN 1: TRÊN ĐƯỜNG

Hôm nay rảnh rỗi, mặc dù hơi buồn ngủ, nhưng nghĩ từ ngày đi Tây Tạng về, ngủ triền miên rồi, thành ra cố gắng một chút để viết một chút về nơi ấy, nơi mùa sắp Thu. 

Chuyến đi ấy, như là duyên nợ. Ấp ủ đã lâu mà giờ mới được đặt chân tới nơi, hân hoan biết mấy! 

Cảm giác đi xuyên qua những con đường núi hiểm trở, trọc lóc, vừa nắng vừa lạnh thấu không còn là sự xa lạ đối với mình. Nhưng nơi đây, thực sự dễ khiến cho người phương xa ngây ngất bởi bầu không khí loãng, nắng gay gắt mà vẫn buốt giá. Thiếu oxy khiến máu cho mình bị choáng, lúc ban đầu người cứ vất va vất vơ như say thuốc. Mẹ mình bảo: "Nhìn chúng mày bước dật dà dật dờ, cảm giác như người mang thai sợ tụt"... Câu nói này thật đúng và quá hài hước, khiến cho mình và em đi cùng buồn cười mà không dám cười to, sợ mất sức! :)))

Tây Tạng - được gọi với cái tên Xứ Tuyết, mùa mình đến chưa có tuyết, chỉ nhiều nắng, gió. Trời xanh ngăn ngắt mấy từng mây, với những rặng núi non hiểm trở, trọc và bong tróc. Thỉnh thoảng từ cửa kính ô tô ngước lên, thấy rặt những đất, đá một màu nâu đen tối tăm. Nhưng những dãy núi hướng xa xa vẫn còn vảng vất từng mảng băng tuyết trắng xoá, nổi bật giữa nền trời và những mảng đen sẫm của đất đá. 







Đi rồi đi, qua những cánh đồng lúa barley trải dài đang độ chín vàng.


Những nhành lúa barley đang được thu gặt: 


Và những người nông dân đang làm việc trên cánh đồng: 



Nếu ở Thổ gặp rất nhiều mèo hoang, thì ở bên này lại gặp rất nhiều cún. Cún cứ thả hoang chạy loanh quanh, sống trong chùa cũng rất nhiều. Nghe bảo chó Ngao Tạng trông rất hung dữ, nhưng khi mình gặp chó Ngao, mình thấy nó rất đáng yêu, to đùng và cái mặt cứ chảy xệ xuống, lưỡi lè ra thở phì phò trông rất hay (chỗ hồ Yamdrok có chó Ngao). Ảnh này là chó thường chứ không phải chó Ngao nhé! :)



Tây Tạng với phần lớn là đồi núi, rất ít đồng cỏ, nếu có cỏ thì cũng chỉ là một loại cỏ trông lúp xúp, lá cứng vì thời tiết lạnh, hanh khô và đất ít dinh dưỡng.



Cây cỏ này rất thấp, để chụp được cao thế này, Chuông phải nằm rạp xuống nền cỏ, khi nhổm dậy thì quần áo hơi ẩm và hôi hôi mùi phân bò, phân dê... :)


Những con bò yak, dê và cừu đang thong thả gặm cỏ trên thảo nguyên bát ngát...




Trên mỗi cung đường, nếu thiếu đi bạn đồng hành thì quả là thiếu xót, sẽ không có người chia sẻ cùng bạn những kỷ niệm, những cảm xúc trên đường đi. Mỗi chuyến đi là một cuộc chinh phục đầy thử thách, đặc biệt là vùng đất Tây Tạng này, vùng đất được mệnh danh là khí hậu khắc nghiệt, khác biệt với đa số những vùng đất khác trên thế giới, nếu không có những người bạn đồng hành, hẳn là chuyến đi của mình sẽ không được trọn vẹn nữa.

Những chuyến đi của Chuông Gió, gần như là luôn có sự hiện diện của Papa và Mama. Khi thực hiện chuyến đi này, rất nhiều người bạn đã thốt lên đầy ngạc nhiên rằng: sao lại mạo hiểm đưa các người bạn lớn đến nơi khắc nghiệt đến thế, cơ mà thực sự hai người lại khoẻ, không có vấn đề gì xảy ra cho các bạn ấy, mình vẫn luôn tin thế mà, nên vẫn nhất định để hai người đi cùng! Papa và Mama đều đã được đặt chân đến Himalaya rồi, Papa ngồi xếp đá thiêng bên dòng sông dưới chân núi Everest có lẽ là hình ảnh đáng nhớ nhất trong suốt chuyến đi tới Tibet của mình hôm nay. 






Thực ra đây là cái lỗ (có thể gọi là thiêng), người ta cầu nguyện rồi đem gạo đổ vào đây, như một hình thức tế thần linh. Đến các Chùa của Tibet, thường thấy rất nhiều barley được nhuộm xanh đỏ tím vàng rồi rắc khắp nơi.



Dừng chân nghỉ bên ngoài Tu viện Shigatse Tashillunpo hay sao ý nhở? :)))





Ven đường...



Những người bạn đáng yêu này - có thể gọi là bạn châm chích cũng được, bởi vì ngoài châm chích thuốc hồng cảnh thiên ra thì các bạn còn rất thích chòng ghẹo nhau, trên ô tô hay trong mỗi bữa ăn đều không thiếu tiếng cười đùa... Nhớ các bạn ghê!



Hai đứa này - đồng bọn chung phòng với tui, trông bọn chúng bĩu môi sao mà yêu! :)))


Khổ chủ - lâu lâu mới lại có 1 chiếc ảnh... Mà ảnh chụp cùng người bản xứ mới kinh, nhưng mà lại bị người bản xứ quay lưng không thèm cả bắt nhời! :)))



Đi giữa rừng hoa...





 Hoa bướm mọc hoang trên cánh đồng, xa xa là những người nông dân vẫn chăm chỉ lao động...




Và đây là cảnh hồ Yamdrok, là một trong những hồ thiêng của Tây Tạng. Tương truyền đây là hồ nước do một cô gái biến thành, cô gái này đẹp thật nhỉ? Nhưng mà cô nằm ở nơi hơi bị cao, tầm 4.400m so với mực nước biển. Đứng trên cao nhòm xuống, trông cô uốn lượn, cong cong rất mê hồn. Hồ này cách Lhasa khoảng 100km thôi mà đi mãi mới tới. Nghe nói có cái đập thuỷ điện xây dựng ngay gần đây. Người Tạng nói: Khi nào còn Yamdrok thì đất Tạng còn. Có lẽ vì câu này, hoặc do thuật phong thuỷ gì đó, người Hán đến đô hộ đã xây cái đập thuỷ điện lên, rõ ràng nơi nào có hồ thuỷ điện, nơi đó bị phá huỷ cảnh quan tự nhiên và dần dần sẽ mất đi tính linh thiêng vốn có đó sao. Mình tin là dù có thế nào, Hồ Yamdrok vẫn sẽ đẹp muôn đời! :)









Đứng có 1 lúc ở đây, trên đèo nhìn xuống Yamdroktso, thế mà mây cứ bay lủng liểng trên đầu, thỉnh thoảng lại tắt nắng, trời như sầm xuống, nước hồ cũng được các đám mây tạo màu trên nền nước, đẹp tuyệt vời!




Và nắng lại lên rồi! 


Hồ Yamdrok, đẹp lắm đẹp lắm! Cơ mà có người đứng chắn nên giảm vẻ đep của Hồ đi khoảng 100 lần! Tớ nói thế thôi chứ thật ra cái màu áo này làm nổi cái hồ lên quá cơ, đẹp lại càng thêm đẹp! :)))



Gửi thêm một vài bức ảnh về Namtso - Hồ nước thiêng dài 70km, rộng 35km, sâu 35m. Nghe số liệu về chiều dài chiều rộng và độ sâu của hồ nước này thật cũng rất đáng ngưỡng mộ phải không à? Xung quanh hồ Nam còn được bao phủ bởi những dãy núi tuyết trùng điệp, nước hồ chủ yếu được sinh ra từ những mảnh tuyết trắng chảy từ trên đỉnh núi cao khoảng hơn 7000m xuống, do vậy về bản chất nước hồ rất tinh khiết, tuy nhiên với sự xâm lấn của con người, hồ nước dần mất đi sự tinh sạch vốn có. Người Tây Tạng cho rằng, đi cầu nguyện quanh hồ sẽ tăng thêm phúc lành, do vậy thường có lễ hội được tổ chức và người người kéo về nơi đây hành hương quanh hồ. Quả thực, với 70km chiều dài và 35km chiều rộng, không hiểu sẽ mất bao nhiêu ngày để có thể hành hương xong? Nghe nói, trong lòng hồ còn có 5 hòn đảo, 5 hòn đảo này tượng trưng cho Đức Phật ngũ chỉ, mà thực sự mình còn chưa biết Đức Phật ngũ chỉ nghĩa là gì? mà cũng chưa có cơ hội được tới 5 hòn đảo nhỏ đó, có lẽ lạnh lắm, nhìn hồ mà xem, là hồ mà sóng đánh dập dềnh như biển động ấy, để ra được 5 hòn đảo kia chắc chỉ đợi đêm nằm mơ ngủ mà thôi! :) 



Hô gió gọi bão chăng?



Bình minh trên Hồ... Yak vẫn đang chậm rãi gặm cỏ khô, đời sống của nó thật bình yên và đẹp đẽ. Bạn hay bất kỳ ai cũng có thể cưỡi lên lưng em Yak xinh đẹp này nếu bạn trả cho người chủ 20 tệ và trèo lên lưng Yak xinh đẹp này cưỡi đi lòng vòng trên bờ, sẽ là 30 tệ nếu vừa cưỡi vừa chụp ảnh nhé! :D



Mặt trời đã ló rạng sau dãy núi xa xa... Ông mặt trời giống như một thiên thần, một ngôi sao đang lượn trên bầu trời ấy nhỉ? Mình rất thích ông ấy trong bộ dạng này! Nhìn ông ấy mình lại nghĩ đến truyện Nhà Giả Kim, trông thật nhiệm màu! :)












Còn đây là một số bông hoa trong Cung điện Mùa Hè, nơi nghỉ ngơi và làm việc của các Dalai Lama. 









Cái cây này, mình vừa nhìn thấy nó đã thấy xốn xang, sao lại có một cái cây đẹp đến thế này! Duyên dáng, uyển chuyển và mong manh đến lạ! Màu vàng ấy, chiếc áo của mùa Thu khoác lên nó, thực sự diễm lệ lắm lắm!



Bồ Công Anh đang được gió cuốn đi...










(Hết phần I) 

Aug 8, 2015

TỪ TỐT ĐẾN VĨ ĐẠI

Xuất phát từ cuốn sách Từ Tốt đến vĩ đại của Jim Collins, ngày hôm qua: 8/8/2015 đã được Dr Pete Ooi đến từ Malaysia chia sẻ (xem thông tin về Dr Pete Ooi: http://www.sri.vn/pete-ooi.html). Tham dự chương trình chủ yếu là các anh chị đang làm việc trong lĩnh vực nhân sự hoặc quản lý, lãnh đạo của các doanh nghiệp bao gồm: ngân hàng, thép, IT, dåược phẩm, xây dựng... có một mình mình làm về trang sức thôi, kể ra thì cũng hiếm hoặc là các chú rất bận bịu không có thì giờ mà ộp lai! :))

Mình noted lại một số thông tin còn nhớ, dạo này trí não không còn linh hoạt như xưa nữa, chỉ còn nhớ ngắn hạn nên sợ quên, phải chép ra đây:

1. Giới thiệu về công trình nghiên cứu 6 năm để thu thập dữ liệu viết sách
2. Lãnh đạo và Quản lý khác nhau thế nào? (Leaders: creates values; Manager: manages the resources). 
3. Lãnh đạo cấp độ 5 là gì?
4. Các mô hình quản lý, lãnh đạo
5. Kinh nghiệm áp dụng thực tế

Các kinh nghiệm cho thấy, để gây dựng và phát triển công ty từ tốt đến vĩ đại cần đảm bảo 3 yếu tố sau:
1. Con người kỷ luật
2. Suy nghĩ kỷ luật
3. Hành động kỷ luật

Để thực hiện 3 điều này, cần đáp ứng các tiêu chí và hành động bao gồm trong công thức: KSAH (knowledge, Skill, Attitude, Habit). Trong đó, đề cao vấn đề xây dựng văn hoá doanh nghiệp, văn hoá doanh nghiệp làm sao phải phù hơp với tầm nhìn, sứ mệnh (Vision và Mission) của doanh nghiệp. Lấy ví dụ Google luôn đáp ứng nhu cầu ăn uống, giải trí, nghỉ ngơi cho người lao động một cách "rộng rãi", chính là từ cái rộng rãi, hào phóng đó (môi trường làm việc sáng tạo, gần gũi tự nhiên, thoải mái, tiện nghi, chế độ nghỉ ngơi 30% freetime, free lunch...) đều để sao cho người lao động có một hiệu suất "não sáng tạo" mạnh nhất, hiệu quả nhất, đem lại những sản phẩm trí tuệ và tiện ích cho người dùng internet toàn thế giới. 

Để tạo dựng văn hoá doanh nghiệp, thầy lấy ví dụ về quy trình rửa tay, từ đó đưa ra các bước bao gồm:
Mục tiêu là Rửa tay sạch ---> Soạn thảo Quy trình, quy chế về rửa tay ---> Training ---> Áp dụng, duy trì ---> Thói quen.

Ở đây từ văn hoá được định nghĩa hết sức đơn giản, đó là thói quen hành vi ứng xử hàng ngày của từ 2 người trở lên. Văn hoá không có tốt, xấu, không có cái gọi là "phi văn hoá". Chuông Gió nghĩ đơn giản là việc xỏ lỗ tai, hay cà răng; thậm chí tục tảo hôn hoặc mẫu hệ... đối với người trong cộng đồng đó, hành vi đó là tốt, ai không tuân thủ thì được cho là đi ngược lại thói quen của cộng đồng (thói quen ấy là văn hoá). Văn hoá mang tính chất đám đông rất nhiều, do vậy doanh nghiệp muốn xây dựng văn hoá, trước hết hãy xây dựng thói quen cho người lao động, sao cho thói quen đó phù hợp với slogan của doanh nghiệp, cao hơn là ở mức tầm nhìn, sứ mệnh doanh nghiệp hay tầm nhìn quốc gia khỉ gió gì đó, nói chung là cái tốt nhất, lạ nhất, khác biệt nhất mà BẠN có thể đem đến lợi ích cho cộng đồng, xã hội thì hãy xâu chuỗi nó vào để đưa ra thành quy định cho bất cứ ai muốn gia nhập vào cộng đồng đó của bạn, để người ta học và làm nó  như một thói quen, tạo thành khối thống nhất, đưa công ty của bạn đến thành công và trường tồn (nếu có thể). Chỗ này Chuông hơi lạm bàn ngoài lề tí, nhưng nhân tiện thì nói luôn cho đỡ quên. 

Để tạo thói quen cho người lao động theo cách trên là một điều cực kỳ khó khăn đối với bất kỳ ai hay bất kỳ doanh nghiệp nào, nhất là đối với các công ty có quy mô lớn. Tuy nhiên, để việc đó được triển khai một cách bài bản, có thời hạn, thực tế và hiệu quả, bạn cần xây dựng một thứ gọi là SOP (Standard Operating Procedure). Trong cái SOP này có rất nhiều điều để nói, có bạn bảo giả sử bây giờ các chú bên FPT không cho ngủ trưa, liệu có phải là phản văn hoá ngủ trưa của một đất nước khí hậu gió mùa, đi làm nửa ngày đã mệt bỏ mịa, mệt hơn các chú phương Tây nhiều, như thế có phản khoa học không? Có anh bảo: phản gì mà phản, công ty bận chết lên được, giờ đó đang phải họp online với các bạn Tây (vì toàn làm outsource với lại đánh thuê)... không làm thì cạp đất mà ăn à mà còn ngủ trưa??? Ha ha, mình viết vui thế thôi chứ các anh chị thảo luận nghiêm túc hơn nhiều, mà ý tứ thì thế thôi! :))) 
Ở đây, chúng ta cần xác định thế này, trước hết làm gì thì làm, muốn làm giời làm biển gì cũng được, nhưng mà cho hết nó vào SOP, tức là phải có kỷ luật (ăn, ngủ, ị, tè, nói chuyện, ngủ trưa, free 30% time nghỉ theo mùa hay làm đêm, ngủ ngày... gì cũng được tất) nhưng phải theo SOP của Công ty. Cái SOP có thể coi như 1 cuốn sổ tay hoặc hình thức quái nào chả được, miễn là người lao động được phép biết mình được làm gì trong khuôn khổ nào. Mình rất thích cái ý tưởng của bên Sơn Vĩnh Tường chỗ Phan Sơn, như này: 





Nguồn: 
https://www.facebook.com/photo.phpfbid=10207488786160483&set=pcb.10207488792640645&type=1&theater

Vậy, quan trọng là gì? đó là bạn phải làm sao để thay đổi suy nghĩ của người lao động, sao cho họ sánh bước cùng với bạn trên con đường phát triển doanh nghiệp mà không lệch lạc, sao cho người lao động có thể thẩm thấu được cái gọi là passionate đối với công việc. Tất tần tật, hãy đưa nó vào văn hoá doanh nghiệp, để đảm bảo hệ thống văn hoá này được vận hành, thiết yếu phải tổ chức đào tạo và duy trì. Việc đào tạo là vô cùng quan trọng, các bạn làm chủ doanh nghiệp hãy luôn nhớ đến điều này để có sự đầu tư thích đáng cho việc đào tạo nhân sự.

Có một điều khá gây chú ý đối với Chuông Gió, đó là vấn đề thương hiệu cá nhân hay thương hiệu công ty? 
Để có công ty tốt hãy xây dựng thương hiệu cá nhân. 
Để có công ty vĩ đại, hãy xây dựng thương hiệu công ty. 
Theo như nghiên cứu chỉ ra, thì các nhà lãnh đạo tầm cao, đa số đều thích ẩn mình, họ ít thể hiện, đa số người ta biết nhiều đến công ty. Họ dành tâm huyết để xây dựng công ty và thương hiệu công ty, để khi họ không còn nữa, công ty đó vẫn được hoạt động và điều hành một cách trơn tru, hiệu quả. Chuông thì chẳng thuộc loại nào trong hai loại này, nói chung sống theo cách mình muốn, trên FB hay mạng xã hội, có chia sẻ thì đa số là đi chơi, ăn uống, sách vở, hoa hoét, rất ít nhắc đến công việc. Có khi đây là bài viết đầu tiên liên quan tới chuyên ngành HR :))). 

Tạm thế! Còn vài điều nữa, hôm nào có thời gian đọc lại cuốn Từ Tốt đến Vĩ đại sẽ review thêm.

Các bạn có thể đọc cuốn sách này online tại đây:

http://lamgiau247.com/tu-tot-den-vi-dai/

Jul 30, 2015

NỖI SỢ

Nỗi sợ là gì?

Là một thứ gì đó cứ đeo đẳng, bám riết lấy tôi trong suốt muôn vàn kiếp kiếp nào đó, cho tới bây giờ, thời điểm ngày 30/7/2015. Nghe thật sợ, nhưng tôi đã đưa ra một vài quyết định, trong đó có việc tự đối thoại với bản thân để tìm hiểu về chính mình, về nỗi sợ hãi, về cái phần xấu xí trong bản thân mình. 

Tôi cho rằng đó là sự xấu xí tôi cần phải lôi nó ra và công bố đó có thể là cách hay nhất hiện giờ mà tôi cho rằng nhờ nó tôi có thể đối diện với chính mình, đối diện với dư luận, mặc dù tôi ngồi đây và nghĩ, thực sự dư luận đối với tôi không quá quan trọng, nhưng mà, tôi biết là tôi đang có chút tự lừa phỉnh mình, tự khoả lấp sự sợ hãi của chính mình bên cạnh sự  tự tin và mạnh mẽ thường trực mà tôi vẫn biết, mọi người biết.

CÁI DANH

Khi nhìn mỗi sự vật - hiện tượng, tôi đều gắn cho nó một cái tên, một vị trí, một màu sắc, một quan điểm hay một phán xét, thậm chí, tôi gắn cho nó địa vị và quyền lực. Tôi gọi tên Anh ấy, chị ấy... đôi khi không phải là trạng thái thông thường, tôi gọi một cách trìu mến khi tôi yêu quý họ, tôi nhìn họ một cách khó chịu khi tôi không ưa họ, tôi thích họ nếu họ khiến cho tôi có lợi ích, tôi ganh đua, ức chế với họ khi họ nói điều không hay về tôi, mặc dù tôi nghĩ là không hay nhưng bản thân họ lại thấy hay, thậm chí rất hay. Như vậy, rõ ràng tôi lấy cái kinh nghiệm phân biệt của người khác để diễn tả lại trạng thái của mình, chứ thực tình, nếu cho tôi đặt tên các các cảm xúc ấy, tôi cũng chào thua. 

Tôi để ý thấy rằng, vài năm trở lại đây tôi cũng đã có nhiều tiến bộ trong việc lấy mình làm trung tâm, tự quan sát chính mình khi bản thân nhìn, nghe, cảm thấy một việc gì đó xung quanh, tôi đã bớt phán xét đi rất nhiều, nhưng chưa hoàn toàn công bằng trong việc ghi nhận thành tích đó. Tôi vẫn tự cho mình là người thông minh, nhanh nhẹn và ứng phó tốt. Nhưng thực chất, để mọi việc tốt theo chiều hướng thuận tự nhiên, tôi chẳng cần tự nhận mình là người thông minh làm gì, tôi chẳng cần phải khăng khăng mình là người nhanh nhẹn và ứng phó tốt làm gì. Phẩm chất nhanh nhẹn, thông minh mà tôi thường lấy làm tự hào đó - làm người ai cũng có, chỉ có điều người thì vin vào đó để huênh hoang, người thì cho đó là điểm mạnh và ra sức tán tụng, đôi khi hoang tưởng, theo ngôn ngữ bây giờ các bạn trẻ hay gọi là "Ảo tưởng sức mạnh". Dẫn tới, bạn đã phần nào đóng lại cánh cửa phát triển, mở rộng nội tâm của mình đối với toàn bộ thế giới này. Đọc đến đây, có người có thể gật gù, tâm đắc và tự cho mình là đúng, mình đã từng nói với ai đó thế rồi mà không ai chịu nhớ ra, chịu tự nhận mình như vậy, rõ ràng mình thật là ghê gớm mà! Thực ra khi bạn nghĩ vậy, cũng chính là lúc bạn mắc vào chiếc bẫy Danh Sắc, chiếc bẫy của những vỏ bọc giả tạo, có hình tướng, hãy đọc và đừng phán xét gì, hãy quay lại soi chiếu chính mình, ứng dụng cho mình để thực hành, hãy thực hành ngay đừng suy xét. 

LÒNG KHOAN DUNG
(còn tiếp)

Jul 19, 2015

11 PHÚT - PAULO COELHO

Hôm qua có đọc bản online về Tuyển tập Paulo Coelho - Tác giả cuốn Nhà Giả Kim. Mình đã thực sự không ngạc nhiên khi nghe tự sự của ông về cuộc đời. Thật sự, người ta cần trải nghiệm nhiều thứ như vậy để có thể thăng hoa và viết lên "Những tiếng nói vũ trụ". 
Đọc thêm một vài truyện ngắn bên dưới, có một truyện khiến mình đọc rất say sưa và cũng gây cho mình không ít hứng thú, cảm giác như một chân trời mới hiển hiện, những thông tin về một thế giới mới, một thế giới của những cô gái điếm, nhưng thực sự là một gái điếm chân chính. Cô ta cũng giống như bao phụ nữ khác, dù đẹp dù xấu, họ đều có mong ước một cuộc sống giàu có, lãng mạn bên một người đàn ông đủ sức bao bọc họ, khiến cho cuộc sống của họ được như họ mơ ước. Anh ta phải giàu có, thông minh và khỏe mạnh! :))) 

Chi tiết gây xao động nhất đối với mình, đó là khi cô gái điếm ấy gặp gỡ tình cờ một anh họa sỹ. Kể từ đó, sự tình bắt đầu đi theo mô típ chung của tác giả, là cuộc gặp gỡ định mệnh, cuộc gặp gỡ đem lại tự do tinh thần, đem lại cảm xúc thiêng liêng, đó là tình yêu! 

Cô ấy, hẳn là người phụ nữ lý trí, yêu và thích dựa trên các thông tin thu lượm được một cách trực quan. Việc đầu tiên là biết chắc anh ta giàu có, việc thứ hai là biết chắc anh ta thông minh. Việc thứ ba là biết chắc anh ta đang tự do; Và cơ hội để lợi dụng anh ta đưa cô nàng lên bục danh dự, dựa trên bức chân dung anh vẽ cô, vẽ bằng một thứ ánh sáng riêng chỉ mình cô có, thứ ánh sáng anh ta thật sự cần cho những tác phẩm của mình.

Và hẳn là, anh ta cũng thật tinh tế. Anh nhìn ra thứ ánh sáng của một người tự do, một thứ ánh sáng mạnh mẽ và tinh khiết. Kỳ lạ thay, thứ ánh sáng ấy lại tỏa ra từ một cô gái điếm. Anh biết rất rõ nghề nghiệp của cô, biết rất rõ những cuốn sách cô đang cầm trên tay chỉ là một thứ vỏ bọc giả tạo, đối với anh ta, cái thứ mà cô đang làm và sẽ làm - Nông trang và Tình dục, thực sự là nhàm chán! Đối với cô, đó là sự ngạc nhiên, nó vượt qua tầm hiểu biết của cô về đàn ông, đặc biệt là người đàn ông 29 tuổi thành đạt. Sự thẳng thẳn của anh đã thực sự lôi cuốn cô, sai khiến cô hành động theo cách mà trước đây cô không thường làm.

Phụ nữ, nói một cách thông thường, dù thông minh thế nào, tỉnh táo và lý trí thế nào rồi cũng có lúc rơi vào cạm bẫy do chính mình luôn chăng sẵn, chăng sẵn ra để tránh, cuối cùng vẫn vấp vào đó thôi. 

Con đường đến Santiago là con đường nào? là con đường hành hương, vài nghìn năm nay nó vẫn hiển hiện ở đây, vậy mà cô đâu có biết, thế rồi cô tò mò và hỏi, chỉ vì cần có câu trả lời cho một thứ vốn dĩ cũ rích và không có nhiều tác dụng cho cuộc sống của mình mà cô vẫn lao vào, bỏ qua các quy tắc do chính mình đặt ra để tìm câu trả lời. Và vì con đường đó, họ đã đi dạo, đã trò chuyện, đã phải lòng... 

Anh ta nghĩ đến cô ta, không phải nghĩ đến một con điếm. 
Anh ta nghĩ đến cô ta, là một phụ nữ, một phụ nữ có thứ ánh sáng đặc biệt.

Cô ta nghĩ đến anh ta, nghĩ đến như một người yêu.
Cô ta nghĩ đến anh ta, nghĩ đến như một chân trời mới, chân trời tự do nơi có tình yêu chắp cánh.

Paulo Coelho là như vậy đấy, mỗi cuốn sách của ông, mỗi câu chuyện của ông đều là những lọ thủy tinh chứa đầy những giấc mơ huyền bí, ảo diệu. Nơi câu chữ của ông hiển hiện một thứ ánh sáng trong suốt, trong veo đến độ ta dường như chợt quên đi hiện tại, hòa vào những giấc mơ cùng nhân vật, thông qua nhân vật để tự nghĩ đến mình, đến đời và đến cả vũ trụ quanh ta.

Tôi muốn gọi ông là bác sỹ, hay người kể chuyện nghìn lẻ một đêm cũng được, bởi mỗi câu chuyện của ông, là một cốc nước tinh khiết bồi dưỡng tâm hồn tôi, thắp lửa cho những mạch nguồn để tôi tự tìm thấy chính mình.



Cảm ơn Coelho! :)

Jul 17, 2015

TÂM SỰ CHIỀU

Hình như ta đang về, về dần với hư vô, dường như xa mà gần, dường như gần mà xa.

Cõi ấy, hẳn là không u u tịch tịch.

Cõi ấy, hẳn là nhiều ánh sáng vàng kim và xanh lơ. 

Cõi ấy, hẳn là có ta.

Trời hôm nay xám lạm, nhuốm chút u buồn, tịch liêu của một ngày sắp mưa. Phong hôm nay cảm thấy người hơi ốm yếu, tay chân run rẩy một chút, da mặt chảy nhiều dầu và gương mặt nặng nề, hơi phù nơi má, khoé mắt có cục nhử be bé bằng đầu tăm, tóc xù rối bời bởi cái đầu rúc mạnh xuống gối trong cơn đau bụng suốt từ lúc sáng sớm. 

Những ngày thế này, thường Phong hay trở lên ngốc nghếch và khờ khạo, lại còn yếu đuối nữa. Nó thường ngồi yên lặng trên giường hay trên ghế sofa, tay cầm sách đọc lảm nhảm hoặc vớ cái laptop đặt lên đùi và gõ. Những đoạn gõ theo kiểu tản mạn, nhiều khi rất vớ vẩn ấy được ghi lại, chẳng với mục đích gì, chẳng với ý niệm gì, đơn giản chỉ là ghi lại thế thôi.

Ngẫm lại, đúng là trong con người của Phong có một cái thứ gì đó rất dị hợm, nhiều khi điên khùng nhưng vẫn đủ sự nhẫn nại, kiên cường và chịu đựng. Phong không hiểu nổi mình, tại sao nó lại có cái tố chất ấy, nhiều khi nó muốn phá tan sự nhẫn nại đó đi, để như con sóng trào dâng nơi đầu cửa bể, va đập vào những tảng đá lô nhô, nhọn hoắt kia, để xem dòng chảy của nó có bị những tảng đá đó làm chầy xước, tổn thương không. Có một sự sợ hãi nào đó vẫn còn ẩn khuất trong sâu thẳm, không chịu lộ diện để đương đầu.

Ngoài kia trời vẫn thế, nóng nực và ảm đạm. Bầu trời mùa Hè mà không trong xanh, cứ am ám thế! Chẳng phải là Phong ốm nên mới thế chứ, hay vì trời ốm nên Phong thế!

Lại nói một chút về viết lách. Viết có thực sự là sự thật, hay cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng của trí não?

May 13, 2015

HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG CƠ THỂ NGƯỜI - NGÔ THANH TRUNG

Thực ra, khi nghe tên cuốn sách này tôi mường tượng ra người ta sẽ vẽ lên mô hình người, rồi hướng dẫn cách sử dụng các bộ phận trong cơ thể để làm gì đó, hay khám phá ra một điều gì đó, đại để như hoạt động của các chức năng và cách sử dụng hiệu quả chẳng hạn. Tuy nhiên, lại rất khác khi đọc, vì đúng là cuốn sách nói về cơ thể người, nhưng không phải là chức năng của tất cả các bộ phận, mà chủ yếu nói về Lục phủ - ngũ tạng, những bộ phận quan trọng nhất cấu thành lên hệ thống Khí - Huyết của cơ thể, khiến cho cơ thể có thể hoạt động tốt và lâu dài. 

Điểm nổi bật tôi nhận được trong quá trình đọc cuốn sách này đó là cảm giác quen thuộc, tôi cảm nhận như tôi đã gặp và quen biết với chủ nhân cuốn sách này rồi, hoặc là tôi đã từng bắt gặp những kiến giải này ở đâu đó trong quá khứ rồi. Tôi đặc biệt yêu thích cái kiến giải về việc để sống tốt, rèn luyện tốt, người ta không hẳn chỉ cần ăn uống - ngủ nghỉ, mà NÊN có một đời sống tâm linh nữa. Đời sống tâm linh ở đây là gì? Có thể là niềm tin về các giá trị sống tích cực, sự tin theo và thực hành một tôn giáo nào đó, chỉ cần điều đó khiến bạn thanh thản, an nhiên thì tất nhiên cuộc sống của bạn sẽ trở lên dễ dàng hơn rất nhiều, tốt đẹp hơn rất nhiều. Dẫn tới sức khỏe của bạn cũng sẽ nhanh chóng được cải thiện. 

Căn cứ vào hoạt động của cơ thể người, Trung Y cho rằng cơ thể có các nhóm chức năng chủ yếu qua sự hoạt động của Lục Phủ - Ngũ tạng. Tất cả các bệnh tật trong cơ thể đều do sự hoạt động không thông suốt của hai nhóm bộ phận này mà ra, đặc biệt là Ngũ tạng (gồm: tâm, can, tỳ, phế, thận). Đối với cá nhân tôi, do mắc bệnh thiếu máu lâu ngày nên người lúc nào cũng cảm giác mệt mỏi, hơi thở không sâu, da sạm và thô. Cho nên, việc đi ngủ sớm sẽ quyết định quá trình tái tạo và sản xuất máu, khiến cho khí huyết đầy đủ, thực hành ngủ sớm dậy sớm liên tục từ 3 tháng, 6 tháng đến 1 năm tự nhiên cơ thể sẽ tràn trề khí huyết, lúc đó cơ thể có thể tăng trọng lượng nhưng hình dáng thì vẫn vậy, việc tăng trọng lượng được ước định là lượng máu trong cơ thể tăng nhưng kích cỡ bộ phận không hề tăng. Ngoài bệnh thiếu máu, các bệnh khác như hen suyễn, đau nhức xương cốt, sinh gai xương, u bướu, ung thư, viêm gan, viêm phổi, viêm mũi dị ứng, bệnh thận, bệnh gout... đều có phát sinh từ việc khí huyết cơ thể kém, cơ thể không đủ máu để thực hiện các chức năng, do vậy phải sử dụng năng lượng dự trữ trong các tế bào để vận hành, dẫn tới bệnh tật ngày càng trầm trọng.

Tác giả còn đề cập đến rất nhiều vấn đề bệnh tật khác, mà mới nghe tên bệnh, thực sự rất sốc, người ta thường mất rất nhiều tiền và thời gian để đi chữa "ngọn" mà không biết "gốc". Gốc là KHÍ HUYẾT, ngọn là BỆNH, là THỂ TRẠNG. Người ta thường nhìn thấy ngọn mà không biết thực chất cơ thể người là một bộ máy vi diệu, tạo hóa sinh ra con người đã cài đặt sẵn chương trình TÁI TẠO. Vậy hãy sống đời sống thông minh, hãy biết cách ăn, ngủ, sinh hoạt đáp ứng năng lực tự tái tạo của cơ thể, để thực sự khỏe mạnh từ bên trong.

Bên cạnh việc chỉ ra các nguyên nhân gây bệnh và tư duy của y học phương tây hiện đại, tác giả còn hướng dẫn cách kích hoạt các kinh mạch để lục phủ ngũ tạng được khơi thông, chữa lành bệnh tật thông qua việc thực hiện đều đặn Nhất thức tam chiêu: Ngủ sớm dậy sớm, vỗ đảm kinh, xoa bóp tâm bao kinh. 

So sánh cơ thể con người như máy tính, chỉ cần cắm sạc điện đầy đủ (khí huyết), sử dụng đúng (làm việc, tư duy và sử dụng năng lượng phù hợp) thì cơ thể sẽ khỏe mạnh kéo dài, giảm thiếu bệnh tật ở mức thấp nhất. Đây là một cách nhìn về cơ thể rất biện chứng. Thiết nghĩ chúng ta nên thực tâm quan sát lấy cơ thể mình, tôn trọng yếu tố cấu tạo tự nhiên và sử dụng chúng đúng với chức năng mà tạo hóa đã ban cho. 

Tôi đang hàng ngày học hỏi và từng bước thực hành. Còn bạn thì sao? 
Hãy đọc và chia sẻ lại cảm nhận của bạn về cuốn sách này nhé! 

Apr 16, 2015

ĐẤT - TÔ HOÀI, CHUYỆN CŨ HÀ NỘI

Bây giờ đương thời buổi ni lông, đồ nhựa, thử xem lại cái thuở thịnh vượng tranh tre nứa lá thế nào.

Cũng mới hôm qua và quanh ta đây thôi, có ai rỗi rãi, cứ ra đứng chơi một lúc ở bờ hồ Gươm, thế nào cũng trông thấy bất chợt cái xe đạp thồ như cả đống rơm lù lù những ống đánh lươn, những cái lờ bẫy cá diếc – thì ra các thứ tre pheo, giang nứa nghìn đời vẫn ngổn nganh giữa thành phố đương vùn vụt lên những tòa nhà tầng tân kỳ.

Không kể tủ chè sập gụ, cột lim cánh phản gỗ nghiến, mà chỉ nói đến đất và đất nung, đã lắm thứ. Cũng chưa phải thứ đất kén chọn làm nên cái bát, lọ độc bình như các lò ở Bát Tràng mà mới chỉ kể đến đất thó, đất sét thô sơ thôi.

Đất đã hầu hạ con người. Từ dưới bếp ra ngoài sân, la liệt các thứ làm bằng đất. Nhưng không phải đất bơ vơ đâu, đất đóng gạch, đất làm ngói cũng kén đất thó, đất mỡ gà, không đào lung tung lấy cả đất bùn rác lên đóng gạch như bây giờ.

Đất sét, luyện cho quánh đem ra đặt trên bàn xoay. Chân đạp đòn xoay, hai tay khéo léo xoa nặn cục đất ra hình thù các đồ dùng. 

Đủ kiểu nồi to nhỏ, nồi nấu cơm, nấu canh, kho cá, chõ đồ xôi, nồi nấu nước có vòi, có nắp, ấm nước. Ở trong Nam, cái tĩnh nước mắm, cái tộ kho cá, cái tay cầm xào thịt. Lại những đồ thô; chĩnh đựng gạo, cái vại nước dưới gốc cau hứng nước mưa tinh khiết làm nước cúng. Góc kia, cái chum nhỏ đội nón đựng nước tương đã lên mốc, sắp được ngả. Trong xó nhà, lỉnh kỉnh cái siêu thuốc, cái vò đựng hạt giống bầu bí. Ngoài hiên chậu đặt la liệt, cái để rửa bát, cái đựng bèo trộn cám lợn, những thứ này được nung kỹ mặt rắn như sành, khác với nồi đất mỏng dính, soi lên được, phải giữ gìn úp ngược vào cọc vách. Nồi đất dễ vỡ, ấy thế nhưng nồi đã rạn vẫn chưa vứt đi, mà để còn rang ngô, rang vừng. Dẫu sao, cũng là những thứ phải nung, già lửa hay non lửa. Còn có đất luyện rồi phơi nỏ. Như ông đầu rau trong bếp, hỏa lò nấu nước pha chè, cái lồng ấp bọc giẻ, thầy đồ ôm trong bụng tấm áo lương những ngày rét đại hàn.

Không chỉ đồ ăn thức đựng bếp núc, cả đồ chơi trẻ con cũng bằng đất phơi nắng. Sắp đến tết, trên chợ, các làng bán tranh gà Kim Hoàng màu vàng màu đỏ lòe loẹt bày bên con lợn tía, có khía trên mông làm cái ống để dành tiền, những ông phỗng mặt phệ trắng bệch, ngồi cười phơi cả rốn. Những con vịt làm tu huýt còi hoét hoe, hoét hoe đinh tai. Bằng đất cả đấy.

Chùm khánh và cá ngày tết treo trên cây nêu, đất nung già, màu sành lên nước da chu đỏ tía. Gió đánh cành nêu, những chiếc khánh, những cón cá va nhau lanh canh, leng keng tiếng vui mấy cả ngày tết.

Kể đến đất nặn làm được đồ chơi cũng chưa hết chuyện. Miền Phúc Yên, Vĩnh Yên, bên kia sông Hồng vốn nghề gạch ngói, chum chĩnh và tiểu sành áo bốc mộ.

Ông Cao Lỗ quê ở Chiêm Trạch thời hồng hoang vùng ấy đã mở nước giúp vua Thục đánh giặc rồi đến đào đất đắp thành Cổ Loa được tôn làm ông đô Nồi làm thần hoàng nhiều làng đến tận bây giờ. Ở đấy, đất còn để làm thuốc. Các chợ ở Phúc Yên, vào mùa đông, các bà bán thuốc ở Kẻ Rảy, bên thúng những lá cao và mật ong, còn bày một mẹt những miếng đất mỏng màu đỏ bồ hóng bằng đốt tay gọi là bánh ngói. Đàn bà mới ở cữ, phòng bệnh hậu sản, tìm ăn bánh ngói. Trẻ con đi chợ, bà mua bánh ngói cho, bảo rằng ăn quà bánh ngói thì giun, sán trong bụng ra hết. Bánh ngói là đất nặn cắt lửng miếng đem hun khói.

Bây giờ, khi ta có những hòn ngói lợp mái bằng xi măng, bằng chất dẻo, hãy nhớ đất với người đã từng thân thiết nhường nào.

Apr 13, 2015

NGHÈO, ĐÓI VÀ SỰ NGU DỐT

Thực ra là phải viết ngược lại mới đúng: Sự ngu dốt - nghèo - đói.

Khi đến với những miền đất nghèo, cái đầu tiên tôi chú ý lúc nào cũng là những gì thuộc về tự nhiên. Vùng đất hôm nay tôi đến, là những mảng đồi núi trơ trọc, lơ thơ một vài cây cao. Thầy giáo đưa tôi đi nói, "Đi cả mấy quả núi này, chỉ còn có 1 cây gạo đường kính 1,2m, ngoài ra không còn cây to nữa, hết thịt rồi, giờ chỉ còn trơ xương thôi". 

Đi hết quả núi này, đến quả núi khác, đều một cảnh như nhau:


Đường đi khó, chỉ toàn đất đỏ bết dính và trơn trượt, nếu trời mưa thì các thầy  cô giáo phải đi bộ hoặc nếu có nhỡ đi xe đều phải tháo hết hơi và dắt bộ.




May mắn thay, tôi đi cùng với thầy giáo để lên chính điểm trường của thầy, nên thầy quen đường và dẫn đầu, để tôi có thể đến trước và quay lại chụp được cảnh các bạn hữu đi sau:


Trời hôm nay không nắng, mây đôi lúc lờ mờ, cây cối khẳng khiu, trơ lụi thế này: 




Đến hộ dân đầu tiên trong bản: 








Từ đây có thể nhìn thấy ngôi trường đầu tiên, tôi không thể tin vào mắt mình kia là một ngôi trường, thực ra đó là điểm trường, ở nơi này có một lớp học gồm 7 học sinh từ lớp 2 đến lớp 4, bên cạnh là một lớp mầm non. 


Tên điểm trường:



Toàn cảnh điểm trường:



Đây là khu vực dự kiến làm phòng ở cho giáo viên, đã huy động dân bản đan vách và chuẩn bị trộn đất để chát tường nhưng do hoàn cảnh khó khăn quá nên đành gác lại lâu lâu: 




Bên trong lớp học:



 Chụp từ phía trên:



Tiếp tục dấn bước, phía trên bên phải là nhà của Trưởng bản, phía dưới bên trái là điểm trường số 1 vừa đi qua:



 Trên trường đi:



Đã đến điểm trường thứ 2:




Trong lớp học:



Phương tiện học tập:


Bên ngoài trường:





Nhà vệ sinh: 


Phòng ở giáo viên:




Bếp ăn giáo viên và học sinh:



Đồ chơi của các bé mầm non:










Thực sự, khi đến đây, chứng kiến tận mắt hoàn cảnh sống của người dân, và sự chia sẻ chân tình từ các thầy giáo dạy tại đây, tôi thực sự không biết phải bắt đầu như thế nào? Muốn giúp cũng không biết giúp thế nào cho tốt. Bởi thực sự, họ có rất ít ước mơ, trẻ em gần như không biết thế nào là ước mơ, ngoài việc mơ hàng ngày có cái ăn, quần áo có cũng chẳng buồn mặc, hầu như đứa trẻ con nào cũng cởi chuồng, chúng không có thói quen đi dép, mặc quần, rửa tay, rửa mặt. Hỏi vì sao không dạy chúng làm những việc đó, thầy bảo: "làm gì có nước đâu chị, đến nước ăn còn không có, muốn có nước uống phải xách bình đi lấy, lấy từng bình về uống thôi". Vì không có nước nên cũng chẳng có điện, vì không có nước nên cũng chẳng trồng rau được, có trồng hoa thì trẻ con cũng ra vặt chơi hết. 


Vậy người ta nghèo - đói bởi cái gì? Phải chăng là vì hoàn cảnh sống, hay vì chính sách của chính quyền, hay là vì chính bản thân người ta? Nơi đây, phương tiện liên lạc vẫn được sử dụng là đứng từ ngọn núi này, lấy tay bắc loa để thông báo họp bản. Cả bản, đi từ đỉnh núi này sang đỉnh núi kia mới có 1 cái nhà. Cả bản có 9 hộ, mà trưởng bản thì nghèo quá, phải đi xuống núi làm thuê, từ tết đến giờ không ở nhà, nên không có ai vận động dân cho con cái đi học, lớp học cứ bỏ không vậy.  


Đến lớp học, học sinh có hôm đến gọi thầy giáo: "Thầy giáo ơi, bố tao bảo mày xuống ăn cơm". Nghe kể chuyện mà cười như nắc nẻ, đúng là văn hóa của người ta, khó có thể ngày một ngày hai mà bỏ được. Nghĩ cũng thương các thầy cô giáo, đi thật xa vào bản dạy học, có hôm đến lớp không có học sinh, lại phải vào tận nhà hỏi thăm xem học sinh đi đâu, làm gì hoặc gia đình có chuyện gì không cho đi học. 












Loanh quanh thế mà đã qua mấy ngọn núi, thấy chỗ nào cũng giống chỗ nào, toàn trọc lóc. Bến dưới kia có một cái ao, người ta đã phải bán một con bò mới đủ tiền đào cái ao đó. Khu vực này, nghe nói đang xin chính quyền cho làm ruộng bậc thang để người dân định cư, không sống du canh du cư nữa:



Con đường quanh co bên sườn núi chính là con đường mình đi từ dưới núi lên, nhìn thế thôi chứ không chú ý là tay lái liệng ngay xuống núi. Có lẽ mình là người gan dạ hay là xế của mình cứng tay chứ các bạn xe khác về miêu tả lại cảm giác ghê lắm, không phải như mình vừa đi vừa chụp ảnh nhoanh nhoách đâu, những ảnh này đa số là ngồi sau xe bấm máy đấy!



Mà nói thật, giờ ngồi nhà rồi, vẫn tự hỏi: giả sử mình là người chính phủ, mình cũng chẳng biết nên đưa chính sách nuôi con gì, trồng cây gì ở đây, chỗ nào cũng chặt hết sạch gỗ rồi, đất đai giờ khô cằn, chả biết trồng gì cho ra kinh tế. À, thấy thấp thoáng đâu đó trồng cà phê với su su. Nhưng mà dân ở đây họ lười lắm, có cho vay vốn để xóa đói giảm nghèo thì họ cũng mang tiền về rồi cho vào ống bươm, nhét lên mái nhà hoặc gác bếp ấy. Có nhà thì mang đi uống rượu hết chứ chẳng biết mua gì mà nuôi, trồng gì mà ăn ngoài cây ngô, cây lúa. Nghe nói, bữa ăn của họ chỉ có cơm, ngô và nước lã, họ cũng không trồng rau để ăn đâu. 

Thật cũng nan giải nhỉ? Cứu người, giúp người, cũng phải nghĩ cách giúp cho lâu dài, có chiến lược hẳn hoi chứ, cứ mang tiền đến giúp được một lần hai lần là cùng, chứ làm sao mà cứu lâu dài được. Làm anh chính sách cũng vất vả thật nhỉ? Chẳng biết mấy anh làm bên ủy ban dân tộc miền núi họ làm thế nào? Chiến lược quốc gia đây, đau đầu quá! Cái này phải hỏi mấy anh thông minh và tỉnh táo chứ hỏi mình thì mình bó tay rồi, nếu cho mình đất, cùng lắm là mình trồng đào, trồng rau su su và nuôi lợn, nuôi gà thôi chứ chả biết làm gì hơn. Được cái mình cũng thuộc loại chăm chỉ và thực sự, mình chưa bao giờ muốn mình được liệt vào dạng người nghèo. Mình không đồng ý để mình nghèo đâu, nên dù trong hoàn cảnh nào chắc cũng phải làm việc thôi! :)

Trên đường về, nhân lúc đợi thầy hiệu trưởng đến, đứng ven đồng xem lúa: 


Niềm vui đi làm:



Thanh niên hoi đây, đang nịnh nó dạy mình chụp máy phim, thế nên bonus cho nó một cái ở dưới cùng.



Giờ thì chờ Quế cay gủi báo cáo cho Quan Lại, sau đó lên kế hoạch cho chuyến đi vào tháng sau. Chắc là sau đợt đi Thổ về sẽ quay lại đây, mà chắc gì đã đi được Thổ, visa còn chưa có kìa!

Tạm dừng, ngày 13/4/2015.